Quyển 1 - Chương 1: Cơn ác mộng bắt đầu

Một chàng trai trông yếu ớt với làn da nhợt nhạt và quầng thâm dưới mắt ngồi trên một băng ghế rỉ sét đối diện đồn cảnh sát. Anh ôm khư khư một cốc cà phê trong tay - không phải loại cà phê tổng hợp rẻ tiền mà dân nghèo như anh thường uống, mà là cà phê xịn, làm từ hạt thật. Cốc cà phê thực vật này, thứ vốn chỉ dành cho những công dân cấp cao, đã ngốn gần hết số tiền tiết kiệm của anh. Nhưng hôm nay, Sunny quyết định tự thưởng cho mình một chút.

Dù sao thì, cuộc đời anh sắp kết thúc rồi.

Thưởng thức hơi ấm từ thức uống xa xỉ, Sunny nâng cốc lên và hít hà hương thơm. Rồi anh cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ... và lập tức nhăn mặt.

“Đắng quá!”

Liếc cốc cà phê với ánh mắt khó chịu, Sunny thở dài và ép mình uống thêm. Đắng hay không, anh quyết tâm tận hưởng cho đáng đồng tiền, mặc kệ vị giác có bị tra tấn thế nào đi nữa.

“Đáng lẽ mình nên mua một miếng thịt thật thì hơn. Ai ngờ cà phê xịn lại tệ thế này? Thôi thì... ít ra nó giúp mình tỉnh táo.”

Anh nhìn xa xăm, mắt bắt đầu díp lại, rồi tự tát vào mặt để tỉnh ra.

“Chậc. Đúng là bị lừa.”

Lắc đầu và lẩm bẩm chửi rủa, Sunny uống nốt cốc cà phê rồi đứng dậy. Những người giàu có ở khu này vội vã lướt qua công viên nhỏ trên đường đi làm, họ nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ. Trông tiều tụy trong bộ quần áo rẻ tiền, thiếu ngủ, gầy gò và nhợt nhạt, Sunny quả thực lạc lõng ở nơi đây. Hơn nữa, mọi người trông đều cao lớn. Nhìn họ với chút ghen tỵ, anh ném cốc cà phê vào thùng rác.

“Chắc tại được ăn no ba bữa mỗi ngày.”

Cốc cà phê bay lệch hẳn khỏi thùng rác và rơi xuống đất. Sunny đảo mắt chán nản, bước tới nhặt lên và cẩn thận đặt vào thùng. Rồi với một nụ cười nhếch mép, anh băng qua đường và bước vào đồn cảnh sát.

Bên trong, một viên cảnh sát trông mệt mỏi liếc anh một cái rồi cau mày, lộ rõ vẻ không ưa.

“Lạc đường à nhóc?”

Sunny tò mò nhìn quanh, để ý những tấm giáp gia cố trên tường và các ổ súng tự động được giấu một cách tinh tế trên trần. Viên cảnh sát kia trông cũng luộm thuộm và có vẻ dữ tợn. Chí ít, đồn cảnh sát ở đâu cũng giống nhau.

“Này! Tôi đang nói với cậu đấy!”

Sunny hắng giọng.

“Không, tôi không đi lạc.”

Rồi anh gãi gáy và nói thêm:

“Theo Quy định Đặc biệt Thứ Ba, tôi đến đây để giao nộp bản thân vì mang Lời Nguyền Ác Mộng.”

Vẻ mặt viên cảnh sát lập tức đổi từ bực bội sang thận trọng. Ông ta nhìn lại chàng trai một lần nữa, lần này với ánh mắt sắc lẹm.

“Cậu chắc mình bị nhiễm chứ? Triệu chứng bắt đầu từ khi nào?”

Sunny nhún vai.

“Khoảng một tuần trước.”

Mặt viên cảnh sát tái đi trông thấy.

“Chết tiệt.”

Rồi, với một động tác vội vã, ông ta nhấn nút trên thiết bị đầu cuối và hét lên:

“Chú ý! Mã Đen ở sảnh! Lặp lại! MÃ ĐEN!”

***

Lời Nguyền Ác Mộng xuất hiện trên thế giới cách đây vài thập kỷ. Lúc ấy, hành tinh vừa bắt đầu hồi phục sau một loạt thảm họa thiên nhiên và các cuộc chiến tranh dành tài nguyên khốc liệt.

Ban đầu, sự xuất hiện của một căn bệnh mới khiến hàng triệu người than phiền về việc mệt mỏi và buồn ngủ liên tục chẳng được chú ý nhiều. Nhưng khi họ bắt đầu rơi vào trạng thái ngủ bất thường, không tỉnh lại dù nhiều ngày trôi qua, các chính phủ cuối cùng cũng hoảng loạn. Dĩ nhiên, lúc đó đã quá muộn - dù có phản ứng sớm thì cũng chẳng thay đổi được gì.

Khi những người nhiễm bệnh bắt đầu chết trong giấc ngủ, thi thể họ hóa thành quái vật, không ai sẵn sàng đối phó. Những Sinh Vật Ác Mộng nhanh chóng áp đảo các lực lượng quân đội quốc gia, đẩy thế giới vào hỗn loạn hoàn toàn.

Chẳng ai biết Lời Nguyền này là gì, nó có sức mạnh ra sao và làm thế nào để chống lại nó.

Cuối cùng, chính là Người Thức Tỉnh - những người sống sót qua các thử thách đầu tiên của Lời Nguyền và trở về, họ đã chặn đứng cơn cuồng nộ của nó. Với những năng lực kỳ diệu có được từ Ác Mộng, họ khôi phục hòa bình và tạo ra một trật tự mới, dù chỉ là tạm thời.

Dĩ nhiên, đó chỉ là thảm họa đầu tiên mà Lời Nguyền mang đến. Nhưng với Sunny, tất cả những chuyện đó chẳng liên quan gì đến anh - cho đến vài ngày trước, khi anh bắt đầu khó giữ mình tỉnh táo.

Đối với người bình thường, được Lời Nguyền lựa chọn giống như một con dao hai lưỡi. Trẻ em được học kỹ năng sinh tồn và chiến đấu ở trường, phòng trường hợp bị nhiễm. Những gia đình khá giả thuê gia sư riêng để huấn luyện con cái đủ loại võ thuật. Những người thuộc các gia tộc Thức Tỉnh thậm chí còn được tiếp cận các di sản quyền năng, sử dụng những Ký ức và Tiếng Vọng được thừa hưởng trong lần đặt chân đầu tiên vào Mộng Cảnh.

Gia đình càng giàu, cơ hội sống sót và trở thành Người Thức Tỉnh càng cao.

Nhưng với Sunny, kẻ không có gia đình và dành phần lớn thời gian để kiếm ăn thay vì đi học, việc được Lời nguyền chọn chẳng mang lại cơ hội nào. Với anh, đó chẳng khác gì một bản án tử.

***

Vài phút sau, Sunny ngáp dài trong khi mấy viên cảnh sát bận rộn trói anh vào còng. Chẳng mấy chốc, anh bị buộc chặt vào một chiếc ghế cồng kềnh, trông như sự kết hợp kỳ lạ giữa giường bệnh và dụng cụ tra tấn. Căn phòng họ đang ở nằm dưới tầng hầm đồn cảnh sát, với những bức tường giáp dày và một cánh cửa hầm trông đáng sợ. Các viên cảnh sát khác đứng dọc tường, tay cầm súng trường tự động, mặt mày u ám.

Sunny chẳng bận tâm lắm đến họ. Điều duy nhất anh nghĩ tới là mình buồn ngủ đến mức nào.

Cuối cùng, cánh cửa hầm mở ra, và một viên cảnh sát tóc bạc bước vào. Ông ta có gương mặt dày dạn và đôi mắt nghiêm nghị, trông như người đã chứng kiến nhiều điều khủng khϊếp trong đời mình. Sau khi kiểm tra dây trói, viên cảnh sát liếc nhanh đồng hồ đeo tay rồi quay sang Sunny:

“Tên cậu là gì, nhóc?”

Sunny chớp mắt vài lần, cố tập trung, rồi ngọ nguậy khó chịu.

“Sunless.”

Viên cảnh sát già nhướng mày.

“Sunless? Tên lạ thật.”

Sunny cố nhún vai, nhưng nhận ra mình không thể cử động.

“Lạ gì chứ? Ít ra tôi còn có tên. Ở vùng ngoại ô, không phải ai cũng được đặt tên đâu.”

Sau một cái ngáp nữa, anh nói thêm:

“Tại tôi sinh ra trong lúc nhật thực. Mẹ tôi có tâm hồn thi sĩ, ông hiểu chứ.”

Đó là lý do anh mang cái tên kỳ quặc này, còn em gái anh được gọi là Rain... ít nhất là hồi nó còn sống chung với họ. Là do trí tưởng tượng thi vị hay chỉ đơn giản là lười đặt tên, anh cũng chẳng rõ.

Viên cảnh sát già hừ một tiếng.

“Cậu muốn tôi liên lạc với gia đình không?”

Sunny chỉ lắc đầu.

“Chẳng còn ai đâu. Đừng bận tâm.”

Trong một thoáng, gương mặt viên cảnh sát tối sầm lại. Rồi ông ta trở nên nghiêm túc.

“Được rồi, Sunless. Cậu trụ được bao lâu nữa trước khi ngủ?”

“Ờ... không lâu đâu.”

Viên cảnh sát thở dài.

“Vậy chúng ta không có thời gian cho toàn bộ quy trình. Cố chịu đựng lâu nhất có thể và nghe tôi thật kỹ. Được chứ?”

Không chờ câu trả lời, ông ta nói tiếp:

“Cậu biết gì về Lời Nguyền Ác Mộng?”

Sunny nhìn ông ta với vẻ thắc mắc.

“Chẳng phải ai cũng biết về nó sao?”

“Không phải mấy thứ hoa mỹ trên phim hay trong các bản tin tuyên truyền. Ý tôi là cậu thực sự biết gì?”

Đó là một câu hỏi khó trả lời.

“Chẳng phải tôi chỉ cần vào Mộng Cảnh, gϊếŧ vài con quái để hoàn thành Cơn Ác Mộng Đầu Tiên, nhận sức mạnh ma thuật và trở thành Người Thức Tỉnh sao?”

Viên cảnh sát già lắc đầu.

“Nghe kỹ đây. Một khi cậu ngủ, cậu sẽ bị đưa vào Cơn Ác Mộng Đầu Tiên. Ác Mộng là những thử thách do Lời Nguyền tạo ra. Ở đó, cậu sẽ gặp quái vật, đúng vậy, nhưng cũng sẽ gặp con người. Hãy nhớ, họ không có thật. Họ chỉ là ảo ảnh được tạo ra để thử thách cậu.”

“Làm sao ông biết?”

Viên cảnh sát chỉ nhìn anh.

“Ý tôi là, chẳng ai hiểu Lời nguyền là gì và nó hoạt động thế nào đúng không? Vậy sao ông biết họ không có thật?”

“Cậu có thể phải gϊếŧ họ đấy nhóc. Nên làm ơn đi, cứ coi họ là ảo ảnh.”

“Ồ.”

Viên cảnh sát chờ một giây, rồi gật đầu và tiếp tục.

“Nhiều thứ trong Cơn Ác Mộng Đầu tiên phụ thuộc vào may mắn. Nói chung, nó không quá khó. Tình huống cậu gặp phải, công cụ cậu có và những sinh vật cậu phải đối đầu thường nằm trong khả năng của cậu, ít nhất là vậy. Dù sao thì Lời Nguyền tạo ra thử thách, không phải cái chết. Cậu hơi bất lợi vì... hoàn cảnh của mình. Nhưng bọn trẻ ở ngoại ô thường dai sức. Đừng tự bỏ cuộc sớm quá.”

“Ừ-ừ.”

Sunny càng lúc càng buồn ngủ. Việc theo kịp cuộc trò chuyện trở nên khó khăn.

“Về mấy "sức mạnh ma thuật" cậu nhắc tới... cậu sẽ nhận được chúng nếu sống sót đến cuối Cơn Ác mộng. Sức mạnh đó là gì phụ thuộc vào năng lực tự nhiên của cậu và những gì cậu làm trong thử thách. Nhưng một phần sức mạnh sẽ có sẵn ngay từ đầu…”

Giọng viên cảnh sát già càng lúc càng xa xăm. Mí mắt Sunny nặng trĩu, anh phải cố hết sức để mở mắt.

“Hãy nhớ, việc đầu tiên cậu phải làm khi vào Cơn Ác Mộng là kiểm tra Thuộc tính và Biểu Tượng của mình. Nếu cậu nhận được một Biểu Tượng thiên về chiến đấu, như Kiếm sĩ hay Cung thủ, mọi thứ sẽ dễ hơn. Nếu nó được củng cố bởi một Thuộc tính thể chất thì càng tốt. Biểu Tượng chiến đấu là phổ biến nhất, nên khả năng cao cậu sẽ nhận được một cái.”

Căn phòng bọc thép dần mờ đi.

“Nếu không may mắn và Biểu Tượng của cậu không liên quan đến chiến đấu, đừng tuyệt vọng. Biểu Tượng ma thuật hay công cụ cũng có giá trị riêng, chỉ là cậu cần thông minh hơn để sử dụng chúng. Thực ra chẳng có Biểu Tượng nào vô dụng. À, gần như vậy. Nên cứ làm mọi thứ trong khả năng để sống sót.”

“Nếu cậu sống sót, cậu sẽ tiến nửa chặng đường để trở thành Người Thức Tỉnh. Nhưng nếu cậu chết, cậu sẽ mở ra một cánh cổng để Sinh Vật Ác Mộng xuất hiện ở thế giới thật. Có nghĩa là tôi và đồng nghiệp sẽ phải xử lý nó. Nên... xin cậu, đừng chết, Sunless.”

Đã nửa tỉnh nửa mê, Sunny cảm thấy hơi xúc động trước lời viên cảnh sát.

“Hoặc ít nhất, cố đừng chết ngay lập tức. Người Thức Tỉnh gần nhất phải vài giờ nữa mới đến đây, nên bọn tôi rất mong cậu không bắt chúng tôi tự mình chiến đấu với thứ đó...”

“Cái gì?”

Với ý nghĩ cuối cùng ấy, Sunny cuối cùng chìm vào giấc ngủ sâu.

Mọi thứ chìm vào bóng tối.

Và rồi, trong bóng tối, một giọng nói mơ hồ quen thuộc vang lên:

[Ứng Viên! Chào mừng đến với Lời Nguyền Ác Mộng. Hãy chuẩn bị cho Thử Thách Đầu Tiên của bạn...]