Mà giờ, cô không chỉ có dấu hôn thời học sinh… mà còn có tiền án liên đới.
Nghĩ đến đó, khoé miệng cô lại giật giật.
Cảnh sát chau mày hỏi: “Em có cần theo chúng tôi đến đồn cảnh sát để được tư vấn tâm lý không?”
Lâm Chi Nhan nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh vài giây.
Sau đó, cô cởi tạp dề cửa hàng, nói:
“Không cần. Em muốn rời khỏi đây trước đã.”
Cảnh sát ngạc nhiên: “Em chắc chứ…”
“Không sao.” Lâm Chi Nhan lắc đầu, mỉm cười:
“Em còn có tiết học.”
Dứt lời, cô bước nhanh ra ngoài, nói đúng hơn là chạy.
Hôm nay là hạn chót đăng ký kỳ thi đầu vào của Trường Quân Chính Trung Ương Hoàn Tinh.
Đây vốn là một trường đào tạo sĩ quan và chính trị gia cao cấp, là cái nôi của các thủ tướng đương thời. Mặc dù sau này mở rộng tuyển sinh nhiều khoa khác nhau, nhưng danh tiếng vẫn cực kỳ cao.
Trước hôm nay, Lâm Chi Nhan vốn không định thi. Hệ phổ thông ở đây kéo dài 5 năm, cô mới học năm thứ tư, nghĩa là sẽ thi sớm hơn người ta một năm chuẩn bị.
Nhưng giờ, cô không còn lựa chọn.
Hiện chỉ còn vài trường cho phép thi vượt năm, và Trường Quân Chính là một trong số trường hiếm hoi ấy. Cô phải thi đỗ trước khi bị liên đới truy vết.
Vừa chạy vừa lập kế hoạch, cô lao đến trường.
Thật sự cay đắng, chưa kịp nếm chút mật ngọt yêu đương đã nổ banh xác, tốc độ nhanh hơn cả lừa đảo Ponzi.
Mắng thầm trong lòng, cô chạy đến văn phòng giám thị, ba phút điền xong đơn đăng ký, năm phút xác nhận thông tin. Nhưng khi quay lại màn hình, dòng chữ hiện lên:
[Đăng ký thất bại.]
[Lý do: Thiếu tài liệu quan trọng.]
Lâm Chi Nhan chết trân nhìn màn hình, quay sang giám thị đang nhàn nhã uống trà.
Bà giám thị chỉnh lại gọng kính, uống ngụm nước rồi cười như biết trước:
“Ồ? Thất bại à? Có phải em quên nộp thư giới thiệu không?”
Toàn bộ nếp nhăn trong não Lâm Chi Nhan phút chốc phẳng lì, cô như người tiền sử, chỉ thốt được:
“Á?”
Giám thị lắc đầu:
“Tuần trước quy định mới cập nhật, không có thư giới thiệu của nhà trường thì không được đăng ký. Hiện chỉ có hiệu trưởng mới có quyền viết thư ấy. Nhưng tiếc là hiệu trưởng vừa đi khảo sát khu khác rồi, không thể viết cho em được.”
… Vậy bây giờ cô biết làm sao đây? Ai đó nói cho cô biết đi!
Lâm Chi Nhan thầm gào trong lòng.
“Đừng vội.” Giám thị lại lắc đầu như biển hiệu lò xo:
“Em rất xuất sắc, thi vào năm sau sẽ càng tốt hơn. Đừng quá nóng vội. Với lại học kỳ cũng sắp hết rồi, kỳ thi liên khu cũng gần tới. Em cứ tập trung vào kỳ thi liên khu đi.”
Suốt bốn năm qua, Lâm Chi Nhan luôn đứng đầu trong kỳ thi liên khu. Đối với giám thị, cô càng ở lại trường lâu càng tốt để làm “bảng quảng cáo sống” thủ hút học sinh mới.
Giám thị nói: “Về lớp đi.”
Lâm Chi Nhan vẫn đứng yên:
“Cô không thể liên hệ với hiệu trưởng sao? Chuyện này quan trọng lắm.”