Chương 56

“Ôi, Nữ thần Đất Mẹ, An Phỉ Mị Tư~”



Long Minh nằm bò trên tấm da thú, nghe tiếng hát vang vọng từ sau tấm rèm vải do Grew hát bên ngoài, đuôi lắc lư nhè nhẹ, đầu cúi xuống chăm chú đọc sách.

Cuốn sách là do Odordo đưa cho cậu, nói là để cậu đọc cho khỏi buồn chán, đó là một quyển “Bách khoa toàn thư Azeric”. Long Minh đọc rất chăm chú, mắt không chớp lấy một lần.

Sailia bay đến ngồi trên cái đuôi của Long Minh, chưa được bao lâu lại bay tới bên cạnh cuốn sách, làm nũng: “Bé ngoan, nói chuyện với tôi đi mà, tôi buồn chết mất.”

Long Minh gập sách lại, nhìn nó một cái, nghĩ một chút rồi nói: “Vậy để tôi đọc sách cho cậu nghe nhé.”

“Nhưng tôi muốn nghe kể chuyện cơ.”

Sailia xoay một vòng trên không, tính cách nó vốn nhút nhát, nhưng sau một thời gian ở cạnh bạn thân thì cũng trở nên hoạt bát hơn. Nó bay đến bên cạnh Long Minh, nhỏ giọng nói: “Odordo kể chuyện hay lắm, hay là chúng ta bảo anh ấy kể thêm một câu chuyện nữa?”

Long Minh ngồi thẳng dậy, liếc nhìn người cá đang tựa vào cửa sổ xe — Odordo cũng đang đọc sách, bìa đen, chữ mạ vàng, trông như đang nghiên cứu pháp thuật cấp cao vậy.

“Tôi cũng biết kể chuyện.”

Long Minh ngồi dậy, thu Hỏa Tinh Linh vào trong lòng bàn tay, không để nó bay đi làm phiền người khác.

Sailia như cháy bùng lên một vòng lửa, vô cùng vui sướиɠ: “Thật hả? Bé ngoan, mau kể đi, tôi muốn nghe chuyện do cậu kể!”

“Vậy tôi bắt đầu nhé, đây là câu chuyện về nàng tiên cá nhỏ.”

Long Minh vừa nghĩ ra câu chuyện cổ tích đó xong.

Sailia chăm chú và ngưỡng mộ nhìn bạn thân.

Lông mi của Odordo khẽ động, tai liền nghe thấy tiếng kể chuyện nhẹ nhàng non nớt của bé rồng con.

“Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên cá xinh đẹp sống ở đáy đại dương, nơi có một tòa lâu đài lớn, đó chính là nhà của nàng ấy…”

Sailia nghe chăm chú, cả người như một ngọn lửa cháy sáng rực rỡ.

Nhưng chẳng bao lâu, ngọn lửa nhỏ lại lụi dần.

Khi nghe xong, nó hoàn toàn tắt lửa.

Nó cố nhịn, nhưng rồi không nhịn được, bật khóc “Oa~” một tiếng.

Long Minh: …???

Hỏa Tinh Linh sụt sùi, đôi mắt rưng rưng nước, má phồng lên vì tức giận, buồn bã và đau lòng:

“Công chúa tiên cá cuối cùng không được quay lại biển sao? Nàng ấy thật đáng thương, hu hu…”

Long Minh chớp chớp đôi mắt vàng to tròn nhìn bạn mình đang khóc như mưa, thấy nó càng khóc dữ dội hơn, liền vội vàng an ủi: “Sailia, đó chỉ là một câu chuyện thôi mà.”

“Tôi quyết định tối nay không nói chuyện với cậu nữa! Bé ngoan, cậu với Odordo thật tệ, tôi buồn lắm, hu hu…”

Sailia bay đến một góc xe, quay lưng về phía Long Minh, ngọn lửa quanh thân khi to khi nhỏ.

Long Minh chống hai cái móng lên tấm da thú, đứng dậy, đuôi vẫy nhẹ, định đi lại gần để an ủi nó, hay là kể thêm chuyện công chúa Bạch Tuyết?

Không ngờ mới đi được nửa đường thì bị Odordo bế lên đặt lên chiếc ghế đẩu bên cạnh.

“Không sao đâu, lát nữa là Sailia sẽ ổn thôi.”

Giọng của Odordo mang theo ý cười: “Anh rất thích câu chuyện nàng tiên cá nhỏ của nhóc.”

Long Minh vẫy đuôi, có hơi ngượng ngùng.

“Bé ngoan, nhóc có muốn tìm đồng loại của mình không?”

Odordo bất chợt hỏi, ánh mắt hướng về bé rồng non nớt mũm mĩm.

Long Minh không ngờ Odordo lại hỏi vậy, nhất thời ngẩn ra. Thế rồi Odordo lại hỏi lại lần nữa.

“Tộc của nhóc là long tộc — chủng tộc đã biến mất khỏi lục địa Azeric suốt mấy trăm năm. Theo ghi chép, họ từng sinh sống tại Đảo Rồng trong Vực Sâu Hải Vực.”

Long Minh bối rối vẫy nhẹ cái đuôi.

“Em không biết, Odordo." Long Minh ngẩng đầu nhìn Odordo, đôi mắt vàng óng ánh lóe lên chút bối rối. Khi vừa chui ra khỏi vỏ, cậu đã sống cùng với Grew rồi, sau đó gặp được người cá và Hỏa Tinh Linh, mỗi ngày đều náo nhiệt, cậu chẳng cảm thấy cô đơn chút nào.

Odordo vỗ nhẹ lên bụng mềm mại của bé rồng con, cảm thấy câu hỏi này mình nói ra có chút sớm, nhưng anh lại nhớ đến một vài điều.

"Không sao, anh chỉ hỏi vậy thôi, có thể là những người cùng tộc của em đã ra ngoài tìm em rồi cũng nên." Odordo nhẹ nhàng xoa dịu bầu không khí, bế bé con đặt xuống sàn: "Đi tìm Sailia đi."