Chương 55

“Hy vọng là vậy…” Sailia bay đến trước mặt người bạn thân nhỏ của mình, định tìm thêm một chỗ đậu khác.

Long Minh lắc nhẹ cái đuôi tròn mũm mĩm của mình, trông rất vui vẻ.

“Tôi đã mua một chiếc xe ngựa. Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đến "Thành Phố Hoàng Hôn" nằm ở phía Tây, nơi giao giữa lãnh địa của tộc Rhine và Fawkes.”

“Chúng ta đến đó làm gì vậy?” Sailia hỏi.

Odordo tóm tắt lý do của mình một cách đơn giản cho tinh linh nghe.

Long Minh vô thức liếc nhìn chân của người cá, cậu còn nhớ rõ vết sẹo màu xám trên chiếc đuôi lớn của Oreo nên không khỏi cảm thấy lo lắng.

Khi đêm xuống, sau khi uống sữa Long Minh mở to đôi mắt, lén lút nhìn Grew và Oreo đang ngủ say. Sailia cũng có vẻ đã ngủ, lơ lửng yên tĩnh trong ngọn lửa chiếc đèn đầu giường hình đầu bò.

Long Minh từ từ đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi chiếc giường lấp lánh của mình đi đến bên cạnh giường của Oreo.

Odordo ngủ rất ngoan, hai tay khoanh trước bụng, hơi thở đều đều, mắt nhắm chặt.

Long Minh kiễng chân đứng bên cạnh bắp chân người cá, suy nghĩ một lúc, rồi nhẹ nhàng dùng móng vuốt kéo gấu quần của Oreo lên một chút – liền thấy được một vết sẹo xám nhạt, có vẻ còn đậm hơn cả lúc trước.

Làm sao bây giờ? Long Minh buông vuốt xuống, lòng đầy âu sầu.

Đang suy nghĩ, bỗng cả thân thể cậu bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất – Long Minh đã bị bế lên giường của Oreo.

“Sao còn chưa ngủ?” Odordo khẽ ngáp một cái, ngồi dậy nhìn bé rồng con.

Long Minh lắc đuôi, dùng vuốt chỉ vào chân anh, khẽ hỏi: “Oreo, cái vết thương trên đuôi anh là gì vậy?”

“Là "Lời nguyền vết sẹo" của một pháp sư vong linh cấp bảy.” Odordo vừa nói, vừa thuận tay đắp chăn cho bé con, nhớ lại lời bà thợ may ban sáng, anh lặng lẽ quan sát hình thể của Long Minh.

Bàn tay anh không tự chủ được mà xoa lên cái bụng mềm mềm của cậu – vì còn nhỏ nên lớp vảy trên bụng vẫn mềm và có cảm giác hơi mát mẻ. Có lẽ do tối uống nhiều sữa nên nhìn từ bên cạnh trông càng tròn vo, ngồi trên giường như một quả bóng mập, cái đuôi ngắn cũn khẽ ve vẩy phía sau.

Long Minh nghe xong càng thêm lo lắng – cái tên đó nghe đã thấy nguy hiểm rồi, lại còn là pháp sư vong linh nữa.

“Đừng lo, không sao đâu.” Odordo bật cười khi thấy cái đuôi nhỏ của cậu ve vẩy nhanh hơn, móng vuốt cũng nắm chặt lại, vừa định nói gì thì đột nhiên cảm nhận được bé rồng nhẹ nhàng cọ cọ trán vào mình, thân thiết vô cùng.

Giọng trẻ bé rồng con nớt vang lên, nhưng lại mang theo sự quyết tâm không thể xem nhẹ:

“Anh không được chết đâu nhé, Oreo. Đợi em lớn lên, nhất định em sẽ có cách xóa được cái vết sẹo đó trên người anh!”

Odordo nhìn vào đôi mắt vàng trong veo của Long Minh, hồi lâu mới đáp lại bằng giọng khàn khàn: “…Ừ.”



Một chiếc xe ngựa cũ kỹ đang chầm chậm lăn bánh trên con đường đất gồ ghề, bánh xe nghiến lên những viên đá nhỏ bên dưới thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "kẽo kẹt" nặng nề. Con ngựa cái già kéo xe là của một bác nông dân trong làng, tính tình hiền lành, nó cứ men theo con đường duy nhất của ngôi làng tiến về phía trước.

Grew khoác áo choàng, kéo mũ xuống nửa đầu để lộ khuôn mặt có phần phong trần. Trong miệng hắn đang ngậm một cọng cỏ mát lạnh, đôi tai được che khuất dưới mũ trùm, tay phải khẽ vung roi da trên không tạo thành một tiếng "vυ"t" nhẹ.

Tốc độ của ngựa già lập tức tăng lên đôi chút.

Cảnh hai bên đường toàn là những tán cây xanh rậm rạp. Trong chiếc xe ngựa phía sau là Long Minh cùng Hỏa Tinh Linh. Vì cơ thể của Odordo đang bị thương nên việc đánh xe đành để Grew đảm nhiệm. Dẫu vậy, Grew vẫn rất vui vẻ, miệng ngân nga bài hát ca ngợi Nữ Thần Đất Mẹ.

“À… Nữ thần Đất Mẹ vĩ đại và nhân từ của chúng ta, An Phỉ Mị Tư.”

“Người là mẹ của mọi tộc sống trên đại địa.”

“Xinh đẹp, trù phú, đầy ắp mùa màng — mong sức mạnh đức tin luôn quanh quẩn bên Người.”

“Chúng con tán dương sự hào phóng và cường đại của Người, luôn luôn khắc ghi Người trong tim…”