“Vậy cậu phải nhanh đấy.” Grew lầm bầm: “Lỡ mà cậu không quay lại tôi sẽ mang nhóc béo đi.”
Sắc mặt Odordo không thay đổi: “Sẽ không đâu.”
Grew liếc nhìn móng tay xanh đen của người cá, định hỏi rốt cuộc anh đã bị lời nguyền gì của pháp sư vong linh, nhưng lại cảm thấy hỏi vậy không hay nên cuối cùng chỉ im lặng uống trà.
“Sailia, thật sự vui đến vậy à?” Long Minh ngồi trên đất nhìn tinh linh nhỏ đang đứng trên đuôi mình. Cậu vừa động đuôi, tinh linh đã bay lên theo quỹ đạo của chiếc đuôi.
“Vui lắm, bé con!” Sailia toàn thân rực lửa, tạo thành hình ngọn lửa.
Long Minh nằm bò trên sàn, đuôi đong đưa, nghiêng đầu nhìn tinh linh đang hớn hở, cảm thấy đuôi mình như thành đồ chơi cho mèo, còn Sailia là con mèo ấy.
Sáng hôm sau, Odordo ra ngoài đặt áo choàng. Ngôi làng rất nhỏ nên tiệm may rất dễ tìm. Anh trả người phụ nữ ba mươi đồng tiền đồng làm phí may, rồi lấy loại vải của mình mang theo ra.
“Trời ơi, vải gì mà trơn láng thế này.” Người phụ nữ nhận tiền, trầm trồ trước mảnh vải đen óng ánh, mềm mượt như nước: “Chắc chỉ quý tộc mới mặc loại vải này chứ nhỉ?”
Odordo “ừ” khẽ một tiếng, rồi mô tả chiều cao và hình dáng nhóc con, giọng nói dịu dàng:
“Làm giúp tôi một chiếc áo choàng hơi rộng chút, mũ cũng lớn hơn bình thường, phần sau áo choàng mở rộng. Cuối cùng, thêu một đường trang trí hình viên ngọc ở cổ tay bằng chỉ bạc.”
“Đứa nhỏ nhà ngài nghe có vẻ nặng ký đấy, bụng to ghê, trẻ con mập quá cũng không tốt đâu, cha mẹ phải chú ý chứ.” Người phụ nữ vừa bắt tay may áo, vừa trò chuyện.
Odordo đứng trong tiệm nhỏ, chưa bao lâu đã biết được bà ta có hai con nhỏ, có kinh nghiệm chăm con, chồng là thợ săn giỏi, mà bản bản thân bà làm nghề may nên cuộc sống cũng tạm ổn. Con nhỏ nhất hiện giờ đang chơi với bạn.
Bà ta đang nói bỗng thở dài: “Hôm qua nghe nhà dì bên cạnh nói, nhà trưởng làng có người mua một thùng sữa dê, nói nhà có sáu đứa sinh sáu nên không còn cách nào khác phải cho chúng uống sữa dê. Tội mấy đứa nhỏ, sinh sáu cơ mà, không biết nhà đó sống sao nổi.”
“Trưởng làng thấy tội nên lấy ít tiền thôi. Thật khổ, không biết sáu đứa trông có giống nhau không. Lỡ có đứa uống nhiều hơn thì làm sao?”
Odordo: … Quả nhiên là làng nhỏ thật.
Người phụ nữ trò chuyện thêm vài câu, cuối cùng cũng hoàn thành nốt phần cuối. Bà đưa chiếc áo choàng nhỏ cho Odordo, mỉm cười: “Ngài xem còn cần chỉnh chỗ nào không?”
Odordo xem qua một lượt, rất hài lòng: “Cảm ơn, không cần sửa.”
Khi anh quay về quán trọ duy nhất trong làng, Grew đang chơi đùa với nhóc béo.
Trò chơi rất đơn giản – nhóc béo ngồi dưới đất, Grew ngồi đối diện cách xa một chút, tay cầm nhiều viên đá lấp lánh rồi ném về phía đuôi của bé rồng giống như ném bóng. Đuôi nhóc béo lại bật trở lại. Những viên đá lấp lánh tạo thành vệt sáng bạc trên không thu hút ánh nhìn của nhóc con, đôi mắt to màu vàng rực sáng rỡ.
“Odordo, anh về rồi!” Long Minh đứng bật dậy, đuôi vẫy tới vẫy lui lạch bạch chạy đến bên Odordo, trông rất vui.
“Ừ, thử áo choàng này xem.” Odordo nhẹ nhàng phủi áo choàng ra.
Long Minh ngẩng đầu nhìn chiếc áo choàng đen nhỏ bay xuống che lên người mình, mũ áo trùm lên đầu. Cậu lắc lắc đầu, chiếc mũ to tuột xuống phía sau.
Grew chỉnh lại áo, đi quanh nhóc con một vòng, hài lòng nói: “Tốt lắm, tốt lắm, đuôi của nhóc cũng được che mất rồi.”
Long Minh quay đầu nhìn – chiếc áo choàng có độ dài vừa chạm đất, che cả đuôi. Cậu vẫy đuôi thử, phát hiện chỉ khi vẫy mạnh thì phần đuôi nhỏ mới lộ ra ngoài.
Cậu duỗi móng vuốt, kéo mũ trùm lên lại, thấy mặt mình cũng bị che mất quá nửa. Vui vẻ không kiềm chế nổi, Long Minh bật ra một tiếng “Gru...” đầy phấn khích.
“Cảm ơn anh, Oreo.”
Odordo nhẹ nhàng tháo mũ trùm xuống, để lộ đôi mắt to lấp lánh tuyệt đẹp của bé rồng con: “Không cần cảm ơn đâu.”
Chỉ có Sailia là trông rất buồn – cái đuôi của rồng béo đã bị che lại rồi. Grew nhìn thấy liền vội vàng an ủi nó: “Sailia, bé con chỉ mặc áo choàng khi ra ngoài thôi chứ bình thường không mặc đâu.”