Chương 53

"Nhóc con, nhìn xem, đây là cái gì?" Grew lắc lư một chiếc bình sữa trước mặt bé rồng con, trên khuôn mặt tràn đầy tự hào: "Sữa của cừu một sừng đấy. Vừa vào làng ta đã đi dò hỏi xem ở đâu có sữa, và đây là sữa tươi mới đun sôi ta lấy từ nhà trưởng làng. Ta còn mua một thùng luôn đấy. Con người đôi khi cũng không tệ lắm, nghe nói nhà ta có trẻ con nên chỉ lấy nửa số tiền thôi."

"Uống đi nào."

Long Minh nhìn chai sữa thủy tinh đầy ắp rồi liếc mắt thấy một thùng sữa phía sau Grew vẫn còn bốc hơi nóng hổi, mùi sữa béo ngậy tỏa ra khắp phòng, thoang thoảng cả vị ngọt.

"Grew, sao anh mua nhiều vậy?" Sailia bay đến gần, nuốt nước bọt, trông có vẻ như sữa rất ngon.

Grew nhìn bé rồng con chậm rãi nhận lấy bình sữa, cuối cùng ngồi xuống đất uống thì vuốt cằm nói, đôi mắt lóe lên sự láu cá: "Vì ta đã nói với trưởng làng rằng nhà ta có sáu đứa trẻ sơ sinh."

Long Minh đang uống sữa nghe thấy lời tuyên bố kinh thiên động địa của Grew thì cậu sững sờ và bị sặc sữa. Cậu ho mạnh, thậm chí từ cổ họng còn phun ra một ngọn lửa nhỏ màu đen.

Cả Oreo cũng kinh ngạc nhìn Grew. Những gì gã Địa tinh này làm thật sự ngoài sức tưởng tượng.

"Nhóc con không sao chứ? Sao lại bất cẩn vậy?" Grew vội vàng vỗ nhẹ vào lưng bé rồng con.

"Không sao, Grew." Long Minh vẫy đuôi, đối diện với ánh mắt lo lắng của Grew rồi uống hết phần sữa còn lại trong bình.

Chẳng mấy chốc, thùng sữa cũng cạn.

Long Minh ợ một cái, cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cái đuôi mập mạp của cậu đung đưa nhanh hơn, trong khi Hỏa Tinh Linh vui vẻ nhảy múa trên đó. Sailia cũng đã uống một chút sữa và hạnh phúc reo lên: "Sữa ngon quá, em thích uống sữa!"

"Ta đã nói rồi mà, chẳng có đứa nhỏ nào không thích uống sữa cả. Bé rồng con chỉ ngoài miệng nói không thích vậy thôi." Grew thì thầm với Oreo cách đó xa, quyết định ngày mai sẽ đến nhà trưởng làng mua thêm một thùng nữa.

Bên cạnh, Odordo liếc nhìn Địa Tinh một cái rồi lại nhìn nhóc béo đang ngồi trên sàn chơi với Hỏa Tinh Linh. Một lúc sau anh nói: “Ngôi làng này quá hẻo lánh, chúng ta không thể ở lại lâu. Lát nữa tôi sẽ lấy đồ trong không gian ra, anh xem xét bỏ bớt vài thứ, chừa chỗ để mang vài thùng sữa cho nhóc con nhé.”

Grew gật đầu: “Được rồi, Oreo.”

“Ngày mai tôi sẽ đến tiệm may trong làng đặt một chiếc áo choàng nhỏ cho nhóc con. Tới lúc đó, nhóc giao lại cho cậu chăm sóc nhé.”

Nói xong, Odordo lấy đồ trong không gian ra.

Grew ngồi xổm trên mặt đất vừa lựa chọn kỹ càng vừa lẩm bẩm: “Grew đã làm việc thì cậu cứ yên tâm. Nhóc con tuyệt đối sẽ không có chuyện gì đâu.”

Hắn nhìn tấm đệm cỏ trong tay, quyết định bỏ nó đi. Nồi niêu, chén bát, khăn nhỏ thì nhất định không thể bỏ. À, còn cả những viên đá lấp lánh mà nhóc con thích ôm khi ngủ – không có chúng, nhóc con sẽ ngủ không ngon.

“À đúng rồi, Odordo, điểm đến tiếp theo của chúng ta là đâu vậy? Tôi muốn mua một cuộn khế ước ma thú cấp cao.” Câu cuối cùng, Grew nói nhỏ như thì thầm.

Odordo thu hồi ánh mắt nhìn ra cửa sổ, dịu dàng đáp: “Chúng ta sẽ đến ‘Thành phố Hoàng Hôn’.”

Grew nghe vậy thì hơi bất ngờ: “Sao lại đến một nơi hỗn loạn như thế?”

Tên gọi “Thành phố Hoàng Hôn” nghe có vẻ thơ mộng nhưng thật ra đó là một thành thị ngầm từng là căn cứ chiến tranh của một Ma tướng Vực sâu. Sau nhiều năm phát triển, nó trở thành khu chợ đen hỗn loạn cũng gần khu vực Thú tộc. Grew từng nghe lão tư tế nói sơ qua, nhưng chỉ nói vài câu đã thôi, như thể đó là chuyện cấm kỵ.

Bây giờ Odordo lại muốn đến một nơi nguy hiểm như vậy, Grew không hề muốn đi – hắn muốn đến những thành phố lớn an ninh tốt hơn.

“Bởi vì chỉ ở đó mới có loại thuốc đặc chế của phù thủy hắc ám – tôi cần nó.” Odordo ngồi xuống, chiếc áo choàng dài viền hoa văn tinh tế như thủy ngân chảy xuôi. Anh rót cho Grew một tách trà, khẽ cười: “Lúc đó, mọi người đợi tôi ở nhà trọ trong khu rừng rìa thành phố là được. Lấy được thuốc rồi tôi sẽ quay về ngay.”