Chương 109

Đường Đường ngậm một ngụm sữa, lời nói ra đều tràn đầy mùi sữa ngọt ngào: "Cha đừng khách sáo ~"

Xavier hừ lạnh một tiếng, làm ra động tác giả muốn cướp bình sữa.

Đường Đường sợ tới mức lập tức ngậm núʍ ѵú giả, ôm chặt lấy bình sữa, uống không ngừng, không rảnh nói chuyện.

Bộ dáng ngây thơ đáng yêu kia, làm cho người ta cảm thấy cậu giống như vĩnh viễn sẽ không lớn lên.

Thực ra như vậy cũng rất tốt, vô lo vô nghĩ.

Trong lòng Xavier nghĩ như vậy, nhưng rồng con thay đổi rất nhanh, giống như mỗi ngày một khác.

Một ngày nọ, Đường Đường trong khi chơi với Alan Mia, thấy rằng tất cả họ đều biến thành hình người, dễ dàng xuyên qua bụi cây, không có cánh bị mắc kẹt, có thể thoải mái di chuyển mà không gặp rắc rối.

Cậu bị kẹt trong bụi cây, nhìn bọn họ không chớp mắt, giống như là đột nhiên lĩnh ngộ được cái gì đó, ma lực lưu động trên người, bạch quang chợt lóe, bộ dáng trong nháy mắt phát sinh biến hóa.

Tiểu Hồng Long biến thành con non loài người trắng nõn đáng yêu, khuôn mặt phúng phính, phồng lên như quả đào nhỏ, làn da lộ ra màu hồng nhạt, mái tóc đỏ giống như Xavier, ngắn ngắn xoăn nhẹ.

Đường Đường trợn tròn hai mắt, vô cùng mới lạ nhìn bàn tay ngắn của mình, ngón tay mũm mĩm cuộn tròn lại, lại mở ra thành hoa.

Chuyện cậu lần đầu tiên thành công biến thành hình người, rất nhanh truyền khắp núi rồng, tất cả cự long đều biết.

Đám cự long kinh ngạc trước tốc độ trưởng thành cực nhanh của Đường Đường, không cần dẫn dắt, vậy mà cứ như thế tự mình liền biến hóa thành công.

Mặc dù không phải biến hóa hoàn toàn, trên người cậu vẫn giữ lại sừng rồng nhỏ và đuôi, nhưng đây đã là thiên phú vượt trội rồi.

Alden vuốt râu, không khỏi cảm khái một câu: "Cứ tiếp tục như vậy, Đường Đường không bao lâu nữa sẽ xuống núi luyện tập rồi."

Long tộc có truyền thống, khi con non vừa mới phá vỏ sẽ do cha mẹ chăm sóc, thực lực trưởng thành đến trình độ nhất định, thì buộc phải một mình ra thế giới bên ngoài, học cách sinh hoạt độc lập, thông qua quá trình này trở nên càng thêm cường đại mạnh mẽ.

Tiêu chuẩn chính là có thể thuần thục sử dụng trảo kích long tức ma pháp, còn có thể biến thành hình người.

Vế sau là để tạo điều kiện thuận tiện hơn trong việc ngụy trang để đi du ngoạn.

Những con rồng khác đương nhiên cũng biết rõ điểm này, vừa nghĩ đến Đường Đường có thể sắp rời đi, liền phá lệ cảm thấy không nỡ.

"Vậy làm sao được, Đường Đường nhỏ yếu đáng thương như vậy, xuống núi nhất định sẽ bị bắt nạt."

Chúng long nhất trí gật đầu, đều cho rằng như vậy.

Mà phía sau bọn họ cách đó không xa, Đường Đường đang cùng Alan chơi kéo búa bao.

Đường Đường ra kéo, Alan ra bao.

Cậu giành chiến thắng, miệng nhỏ cong lên, để lộ răng hổ đáng yêu.

Sau đó, đứa bé nhỏ tóc xoăn màu đỏ này, xoay người đối mặt với một khối nham thạch to gấp mấy lần mình, nắm chặt nắm đấm nhỏ, giọng sữa non nớt a lên một tiếng, một quyền đập vào, nhẹ nhàng đấm nát tảng đá.

Cậu nhóc với mái tóc xoăn cười ngây thơ, vui vẻ vẫy đuôi.

Cậu nhóc với mái tóc xoăn cười ngây thơ, vui vẻ vẫy đuôi.

Hoàng Dương đứng bên cạnh quan sát vỗ tay, kích động rơi lệ.

Đúng thật là... ...nhỏ bé đáng thương còn bất lực.