Kinh Phủ Hội.
Cố Thính đang cố gắng tiêu hóa chuyện mẹ mình đi làm mẹ kế của người khác.
Tuy rằng đã hơn bốn mươi tuổi, tái hôn gặp được đối phương có con cái là chuyện rất có khả năng. Nhưng Cố Thính thực sự không ngờ, vận mệnh mẹ con hai người họ lại… trùng hợp đến thái quá.
Thịnh Tình ở bên cạnh cũng đang tiêu hóa chuyện này.
Đầu tiên, người phụ nữ bên cạnh cô ta là nữ minh tinh lắm scandal Cố Thính, tiếp theo Cố Thính đến dự tiệc cưới là vì mẹ cô ta, mà mẹ cô ta lại là vợ mới cưới của ba Thịnh Tình.
Vậy nên tóm lại, Cố Thính là chị kế của cô ta!
Đồng tử Thịnh Tình rung động. Quá kí©h thí©ɧ. Không được, phải để cô ta từ từ bình tĩnh lại.
… Sự trùng hợp chết tiệt. Bữa tiệc này không nuốt nổi nữa rồi!
“Vị phu nhân này.” Người phục vụ nhỏ giọng tiến đến bên tai Cố Thính: “Bên ngoài có người tìm cô.”
Cố Thính khẽ ngạc nhiên, lại lần nữa xác nhận: “Tìm tôi?”
Người phục vụ gật đầu: “Đúng vậy.”
Cố Thính mang theo vẻ nghi hoặc đi theo người phục vụ rời đi.
Mà cách đó không xa, Thịnh phu nhân vẫn luôn lặng lẽ quan sát con gái nhìn thấy cảnh này, trong lòng căng thẳng cũng vội vàng đi ra ngoài.
Thịnh Tình: “?”
Hai người họ đang giở trò bí hiểm gì vậy?
Chẳng lẽ người tìm Cố Thính chính là mẹ kế của cô ta? Hai người họ có lời gì muốn nói riêng sao?
Thịnh Tình lòng ngứa ngáy khó nhịn, một bên biết nghe lén không tốt, một bên ôm ý định hóng chuyện cũng đi ra ngoài.
Ngoài sảnh.
Từ rất xa, Cố Thính đã thấy bóng dáng cao gầy của thiếu niên, hai tay hờ hững đút trong túi quần như đang đợi ai đó.
“Khương Thả?”
Cố Thính có chút ngoài ý muốn.
[Sao cậu ấy lại đến đây?]
[Là đến tìm mình sao?]
Cố Thính hoàn toàn không thể tưởng tượng được lý do Khương Thả tìm đến cô, dù sao quan hệ giữa hai người không thể nói là cùng nhau vượt qua một đêm giông bão là có thể dỡ bỏ sự phòng bị.
Nghe thấy có người gọi tên mình, Khương Thả ngẩng đầu, mái tóc ngắn dính những giọt mưa.
Dự báo thời tiết ở kinh đô luôn luôn chính xác. Mấy ngày nay vẫn luôn là thời tiết giông bão, Cố Thính biết Khương Thả sợ sấm sét, cho nên đoán rằng gặp phải thời tiết này cậu sẽ không ra ngoài.
Không ngờ cậu không chỉ ra ngoài, còn dính mưa đến đây, thái dương lấp lánh những giọt nước.
Cố Thính nhìn thấy có chút mềm lòng, lấy khăn giấy ra từ trong túi, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó cô dừng lại.
[Nếu trực tiếp giúp cậu ấy lau, cậu ấy sẽ né tránh sao?]
Khương Thả rũ mắt, ánh mắt dừng lại trên bàn tay cô đang khựng lại giữa không trung, suy nghĩ vô thức bay xa.
Nếu là Thẩm Lại thì sao, Cố phu nhân sẽ phản ứng thế nào?
Cô ấy có lẽ sẽ trực tiếp giúp Thẩm Lại lau mồ hôi, bởi vì Thẩm Lại không giống cậu có nhiều kiêng kỵ như vậy, cậu ấy là người sẽ biểu hiện tâm tư ra ngoài mặt, rất dễ hiểu, cho nên Cố phu nhân có lẽ thích ở chung với cậu ấy hơn.
Còn cậu, mẫn cảm đa nghi. Dù đã giả ngoan đến mức bản thân chán ghét, vẫn cứ không thể khiến người khác thích mình.
“Để tôi tự làm.” Khương Thả nhận lấy khăn giấy, không chút cảm xúc lau những giọt nước trên đầu.
Cố Thính: “Sao cậu lại đến đây?”
Khương Thả khựng lại.
Trăng giữa trời, mây đen kéo xuống. Ánh sáng từ sảnh tiệc hắt ra ngoài, những giọt nước phản chiếu ánh đèn mỏng manh, mưa rơi xuống bắn lên mặt đất.
Cố Thính theo bản năng nhìn sắc trời, không thấy dấu hiệu sấm sét mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khương Thả lấy điện thoại di động từ trong túi ra, đưa cho Cố Thính: “Ông quản gia nói cô không mang theo điện thoại.”
Cố Thính nhận lấy điện thoại: “Ừ, cảm ơn cậu.”
[Tôi còn tưởng rằng… Thì ra là mang điện thoại đến cho tôi.]
[Nhưng lát nữa nếu có sấm sét thì tôi sợ cậu ấy không ổn.]
Hô hấp Khương Thả bỗng nhiên dồn dập, đôi mắt vốn tĩnh lặng hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc. Cậu cảm nhận rõ ràng một trận hoảng loạn xuất hiện sâu trong ngực trái, vì câu nói thẳng thắn hiếm hoi của Cố Thính mà cảm thấy bối rối.
Vậy nên, cô ấy từ đầu đến cuối đều biết cậu sợ tiếng sấm. Ngày đó cô ấy cố ý ở lại đó, an ủi mình.
Khương Thả thu lại ánh mắt, những nghi ngờ bị bao phủ bởi sương mù dày đặc trong lòng cậu từ từ tan đi, trở nên yên ổn.
“Cố phu nhân, muốn…” Cùng nhau về nhà sao?
Nửa câu sau còn chưa kịp nói xong, đã bị một giọng nói cắt ngang: “Này, cậu đây là…”
Người phụ nữ đuổi theo ra mặc lễ phục chúc rượu, tóc búi cao, vẻ mặt kinh ngạc.
“Hai người… đang yêu đương sao?”