Chương 3

Một nữ nhân trẻ tuổi chậm rãi bước ra khỏi cửa, trên người nàng khoác áo dài thêu họa tiết liễu rũ, từng đường kim mũi chỉ tinh xảo, màu vải thanh nhã mà nền nã.

Da nàng trắng mịn như ngọc, mày liễu khẽ cong, mắt sáng như hạnh đào, sống mũi thanh tú, môi điểm sắc hồng, dung nhan đoan chính mà tinh tế.

Dáng người thướt tha, bước đi nhẹ tựa gió thoảng. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều mang theo khí chất nhu hòa, khiến người ta vừa muốn ngắm nhìn thật kỹ, lại chẳng dám thất lễ khinh nhờn.

Dù khung cảnh xung quanh chỉ là sân gạch tường đất, không chút xa hoa diễm lệ, nhưng nhờ khí chất ấy, cả khung cảnh cũng trở nên cao nhã hơn hẳn.

Nữ nhân ấy chính là Ngưu Thiết Lan, nàng khẽ chau mày, ánh mắt chậm rãi dừng lại nơi kẻ đang lớn tiếng om sòm. Đôi tay trắng như ngó sen tựa nhẹ lên tay tiểu nha hoàn, rồi thong dong bước xuống bậc cửa.

Vạt áo theo gió lay động, dáng người mong manh tựa như chỉ cần chạm khẽ là tan vào hư không. Sắc mặt nàng hơi tái, lại càng tôn thêm vẻ đoan trang yếu ớt khiến người nhìn không khỏi sinh lòng thương tiếc.

Không cần phân trần đúng sai, chỉ một thoáng ấy, ánh mắt của đám người đứng xem đã ngầm nghiêng về một phía.

Hoa Mai nhận thấy những ánh nhìn vốn hướng về nàng ta giờ đều chuyển sang kẻ đối diện, lửa giận trong lòng lập tức xông lên tận óc. Nàng ta hận không thể lao tới, giáng cho hồ ly tinh kia một bạt tai, xé nát gương mặt ấy.

Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, Hoa Mai đi đến đâu cũng được người người tâng bốc, khen ngợi. Khi mới gả về Lâm Khê trấn, nàng ta là giai nhân được cả trấn nhắc đến. Nào ngờ, cảnh tượng huy hoàng ấy chưa kéo dài được hai năm thì bị Ngưu Thiết Lan cướp mất.

Chỉ nhờ dung mạo hơn người cùng chút thế lực trong tộc, Ngưu Thiết Lan chẳng những làm lu mờ danh tiếng của nàng ta, mà còn dám cự tuyệt hôn sự với ca ca nàng ta. Mà nay, con gái lại mang thương tích trên mặt, hận thù chồng chất, Hoa Mai gần như gào lên:

“Ngưu Thiết Lan! Cuối cùng ngươi cũng ló mặt ra rồi! Ngươi xem Tống Cẩm nhà ngươi đã làm chuyện tốt gì? Con gái ta tháng sau sẽ đính hôn, thế mà giờ mặt mũi đầy thương tích! Việc này nếu không cho ta một lời công đạo, chúng ta tuyệt đối không để yên đâu!”

Ngưu Thiết Lan hơi cau mày, ánh mắt liếc về phía “người bị hại” Lâm Kiều Kiều.

So với người mẹ trắng trẻo tròn trịa thì Lâm Kiều Kiều lại thừa hưởng vẻ ngoài từ cha. Thiếu nữ có làn da ngăm, vóc dáng gầy gò, dung mạo tầm thường. Thế nhưng dù sao cũng là tiểu cô nương chưa xuất giá, mới tròn mười lăm, đúng độ xuân xanh để bàn chuyện hôn sự, giờ trên mặt lưu lại sẹo, quả thực là việc chẳng nhỏ.

NgưuThiết Lan vốn không ưa gì Hoa Mai, nhưng với một tiểu cô nương như Kiều Kiều, nàng chẳng mang lòng oán hận. Trong mắt nàng lúc này chỉ còn lại sự nghiêm túc và đôi phần lo lắng.

Nàng nhẹ nhàng tiến lên hai bước, cúi đầu tỉ mỉ xem xét từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, mỗi nơi đều nhìn kỹ một lượt. Hồi lâu mới phát hiện dưới chiếc cằm tròn của Kiều Kiều, ẩn hiện một vết trầy nhỏ xíu bằng móng tay.

Nếu không phải Kiều Kiều cố sức ngẩng cao cái cổ ngắn ngủn của mình thì e rằng thật sự chẳng ai nhìn ra được.