Chương 2

Lâm trấn trưởng miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo. Quả thực việc trong nhà khó nói với người ngoài, huống hồ lại là chuyện rối ren chẳng thể phân đúng sai.

Ông có muốn giải thích, cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Huống chi, vị Tống tiên sinh kia đâu phải hạng người tầm thường.

Hắn là danh sĩ đến từ Kinh thành, nổi tiếng học rộng tài cao. Lần này đích thân đến Lâm Khê trấn, chính là để xem xét nhân tài, tuyển chọn người đưa về thư viện đề bồi dưỡng.

Cháu trai trưởng nhà Lâm trấn trưởng năm nay đang chuyên tâm sách vở, chuẩn bị dự khoa thi tú tài, bao nhiêu kỳ vọng trong nhà đều đặt cả lên vai hắn. Lâm trấn trưởng nào dám làm mất lòng khách quý?

Thành ra... dù có xấu hổ đến mấy, lúc này cũng chỉ đành nghiến răng cười trừ, đứng nép một bên làm kẻ câm xem kịch.

Trái lại, Tống tiên sinh vẫn giữ thần sắc ung dung, dường như chẳng bận lòng đến cảnh hỗn loạn trước mắt. Khóe miệng hắn vẫn thấp thoáng một nét cười, như thể đang xem một trò diễn dân gian giữa chợ.

Hoa Mai thì vẫn chẳng hay biết người đang nhìn mình là ai. Nhưng cho dù có biết, nàng ta cũng chưa chắc nể mặt.

Nhà mẹ đẻ nàng ta giàu có, bản thân lại sinh liền năm đứa con, hiện còn đang bồng bế một đứa chưa dứt sữa. Trong trấn nhỏ này, miễn là không phạm vào phép tắc của làng, thì còn ai dám gây chuyện với nàng ta? Hoa Mai từ nhỏ sống trong nhung lụa, quen hưởng lạc an nhàn, cơm ngon ngày ba bữa, quần áo gấm vóc, thân thể đầy đặn trắng trẻo, da dẻ mịn màng. Ngay cả khi mắng chửi cũng phảng phất vài nét phong tình, khiến người ta khó mà rời mắt. Mỗi cử động, mỗi cái hất đầu đều mang theo vẻ uyển chuyển tự nhiên, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà dễ khiến lòng người xao động.

Kẻ qua người lại đều kín đáo liếc nhìn, ngay cả Tống tiên sinh, vốn là người có lòng thanh tịnh cũng chẳng kìm được mà dừng mắt lâu hơn đôi chút.

Hắn vẫn giữ nụ cười nhẹ, lòng thầm tán thưởng .

Quả là non nước dưỡng người.

Một vùng quê hẻo lánh mà cũng có nũ nhân dáng vẻ thanh nhã đến thế, chẳng trách hậu viện nhà ai cũng chẳng bao giờ yên ổn.

Nghĩ đến hậu viện nhà mình bao năm chẳng có gì mới mẻ, Tống tiên sinh khẽ phe phẩy quạt, tâm tư thoáng lay động. Hắn chỉ mong việc ở trấn này sớm kết thúc để còn trở về Kinh thành.

Thế nhưng chưa kịp chìm sâu trong mộng tưởng, tiếng đập cửa ầm ầm đã vang lên như sấm nổ:

“Ngưu Thiết Lan! Có gan nuôi con gái thì có gan ra mặt đi! Mở cửa! Nếu không mở, ta phá cửa đấy!”

Tiếng quát the thé, rền vang như trống trận khiến cả phố chợ nhất thời lặng ngắt. Người qua đường đều giật mình ngoảnh lại.

Tống tiên sinh cũng sững người, ánh mắt hiện lên vẻ e ngại như vừa bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn mộng mị.

Vẻ phong lưu trên mặt hắn lập tức tan biến. Hắn khẽ xoa cánh tay, cảm giác nóng bức vừa rồi bỗng tiêu tán lập tức, thay vào đó là một luồng khí lạnh len lỏi trong lòng, thầm thở dài:

"Chanh chua đến thế, có đẹp thêm mấy cũng khó nuốt."

Đúng lúc ấy...

Kẽo... kẹt...

Tiếng bản lề già cỗi vang lên, cánh cửa màu đỏ vốn đóng chặt cuối cùng cũng bị người bên trong đẩy ra.