Chương 11: Dạ Tiệc Và Những Ánh Nhìn
Bữa tiệc tại gia của Nam tước Hứa Hinh Trang được tổ chức vào đúng đêm trăng tròn.
Từ ban công phòng mình, Khải An có thể nhìn thấy từ xa những ánh đèn rực rỡ, những cỗ xe ngựa sang trọng nối đuôi nhau tiến vào phủ Nam tước. Tiếng đàn du dương vang vọng trong không khí, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những vị khách quyền quý.
Băng Niệm hẳn là rất mong chờ những buổi tiệc như thế này, một nơi để giao lưu, để thu hút sự chú ý, để tận hưởng cảm giác được các Alpha vây quanh.
Nhưng Khải An chỉ thấy ngán ngẩm.
Cậu không thích những cuộc gặp gỡ xã giao đầy tính toán này, nhưng không thể không đi.
Băng Niệm chưa bao giờ từ chối lời mời của Hứa Hinh Trang, nếu cậu đột ngột thay đổi, e rằng sẽ khiến Hinh Trang hoài nghi.
Băng Niệm hôm nay mặc một bộ lễ phục màu xanh lam nhạt, cổ áo cao tinh xảo, đường viền thêu hoa văn chìm, vừa thanh lịch vừa kiêu sa.
Mắt thẩm mỹ cùa Hứa Hinh Trang công nhận tốt thật.
Mái tóc Khải An dài ngang vai, nên cậu không buộc lại mà để nó xả ra tự do. Trên mái tóc bên phải cài thêm chiếc cài tóc màu xanh lục tinh xảo tạo cảm giác vừa tùy ý vừa cuốn hút.
Cậu đứng trước gương, đôi mắt lam phản chiếu lại ánh nến lấp lánh.
Không thể phủ nhận Băng Niệm là một mỹ nhân.
Dù là Alpha hay Omega, chỉ cần nhìn cậu một lần đều sẽ không thể quên được.
Nhưng cũng vì vậy mà cậu luôn là tâm điểm của những rắc rối không đáng có.
Khải An nhíu mày, rồi quay người rời đi.
Khi cậu đến nơi, Hứa Hinh Trang đã đứng đợi sẵn ở cổng phủ, ngay khi nhìn thấy cậu, hắn liền tiến đến với nụ cười dịu dàng.
“Niệm Niệm, em đến rồi.”
Khải An mỉm cười nhẹ, nhưng không đáp.
Ánh mắt của Hứa Hinh Trang lướt qua cậu, trong giây lát, dường như có chút mê luyến thoáng qua, nhưng rất nhanh hắn đã khôi phục lại phong thái điềm đạm.
“Vào trong thôi.” Hắn lịch thiệp chìa tay ra.
Khải An không từ chối, nhưng cũng không quá vồ vập. Cậu chỉ khẽ đặt tay lên cổ tay hắn, giữ khoảng cách vừa đủ đúng với lễ nghi.
Trong mắt người ngoài, đây là một cảnh tượng vô cùng thân mật.
Khi bước vào sảnh chính, ánh mắt của không ít người đổ dồn về phía cậu.
Sự xuất hiện của Băng Niệm luôn gây chú ý.
Nhưng lần này, không chỉ vì vẻ ngoài của cậu, mà còn vì người dẫn cậu vào chính là Nam tước Hứa Hinh Trang.
Mọi người thì thầm to nhỏ.
“Lại là Nhị thiếu gia nhà Vũ sao?”
“Chậc, Hứa Nam tước xem ra rất cưng chiều Băng Niệm đấy.”
"Chắng hiểu sao Hứa Nam tước lại qua lại với cái tên beta chẳng ra gì đó."
Khải An khẽ nhếch môi trong lòng.
Tin đồn trong giới quý tộc quả nhiên lan nhanh như lửa cháy đồng khô.
Dù vậy, cậu vẫn giữ nguyên phong thái điềm tĩnh, như thể không nghe thấy những lời bàn tán kia.
Nhưng có một ánh mắt đặc biệt khiến cậu phải chú ý.
Vũ Viên Nhã.
Chị họ Alpha trội của cậu, đang đứng ở tầng hai, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt sắc bén như đang quan sát từng cử động của cậu.
Khải An bình thản nâng ly rượu nhấp một ngụm, nhưng trong lòng đã tự chột dạ lo lắng. Đây là cảm xúc của Băng Niệm đang tác động lên cậu.
Giữa bữa tiệc, khi mọi người đã chìm vào men rượu và tiếng nhạc, Hứa Hinh Trang dẫn cậu đến một ban công vắng vẻ.
Hắn đứng dựa vào lan can, ánh mắt mang theo chút ý cười.
“Ta thấy dạo này em thường đến thăm Thẩm Đình.”
Khải An ngước lên nhìn hắn, giọng điệu nhàn nhạt.
“Vậy sao?”
Hứa Hinh Trang im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói:
“Niệm à, em thích ngài ấy đến vậy à?"
Không khí chợt trầm xuống.
Khải An khẽ cau mày.
Thích Thẩm Đình?
Hứa Hinh Trang cười nhẹ, không nói thẳng, nhưng ánh mắt mang theo sự thấu hiểu và chút tiếc nuối.
“Dù em có thích ai đi nữa, ta vẫn sẽ luôn bên em.”
Khải An siết chặt ly rượu trong tay, nhưng rất nhanh lại buông lỏng.
Cảm giác tội lỗi lân lân trong lòng cậu. Đáng thương thay cho một kẻ si tình.
Đáng trách Băng Niệm quá vô tư.
Vậy nên, cậu chỉ cười nhẹ, không đáp bởi cậu chẳng biết đáp sao cho phải.
Khi rời khỏi ban công, Khải An chợt bắt gặp một người đứng phía xa.
Một nam nhân khoác áo choàng đen, dáng người cao lớn, khí chất lạnh lùng.
Đôi mắt màu hổ phách lướt qua cậu một thoáng.
Khải An đứng khựng lại, tim đập lỡ một nhịp.
Hoàng tử Dương Lữ Thần.
Nhân vật có số phận bi thảm nhất trong cốt truyện.
Và cũng là người khó công lược nhất.
Sự xuất hiện của hắn ở đây… có ý nghĩa gì?
Khải An bỗng cảm thấy hơi lạnh sống lưng.
Sau khi rời khỏi bữa tiệc, vừa bước vào dinh thự, Khải An đã bắt gặp Vũ Tranh Dạ đang đứng chờ sẵn ở hành lang.
Ánh mắt em trai cậu tối lại, giọng nói mang theo sự khó chịu rõ ràng.
“Anh trai, lại đi thu hút Alpha nữa à?”
Khải An nhếch môi, không trả lời ngay.
Nhưng cậu có thể thấy rõ Tranh Dạ không chỉ đơn thuần là khó chịu với cậu.
Hắn đang dao động.
Bởi vì, dù ghét cách hành xử thiên về Omega của cậu, hắn vẫn không thể phủ nhận một điều...
Băng Niệm quá đẹp.
Quá cuốn hút.
Và hắn, dù muốn hay không, cũng không thể không bị ảnh hưởng.
Khải An bật cười nhẹ, bước lướt qua hắn.
Nhưng trước khi đi xa, Tranh Dạ vẫn ném lại một câu lạnh lùng.
“Anh nên hành xử đúng với vị thế của nhà Vũ.”
Khải An chỉ nhún vai, không đáp.
Vì cậu biết rõ Dù Tranh Dạ có ghét bỏ hay khó chịu đến mức nào, thì từ giây phút hắn bị dao động… trò chơi này đã bắt đầu thay đổi.