Chương 7

Một giọng nói khác vọng đến từ xa, kéo tâm trí của Thẩm Dao trở về. Nàng giật mình mở bừng mắt.

Trên đỉnh đầu vẫn là tấm màn trướng màu đỏ thẫm. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ xuyên vào, làn gió ấm áp mang theo hơi ẩm trong lành sau cơn mưa.

Bên cạnh trống vắng, chỉ có một mình nàng nằm trên chiếc giường Bạt Bộ.

"Phu nhân, người gặp ác mộng ạ?" Cẩm Thư đứng bên cạnh giường Bạt Bộ, vẻ mặt lo lắng nhìn nàng.

Đúng vậy, nàng lại mơ thấy giọng nói kỳ dị đó, là giọng của phu quân.

Thẩm Dao lặng lẽ ngồi dậy, gương mặt đỏ bừng, có chút nóng ran. Thấy Cẩm Thư cứ nhìn mình chằm chằm, nàng đành cố tỏ ra bình thản: "Mùa hè oi bức, có lẽ là ta chưa quen lắm."

Nói xong, nàng ngồi thẳng dậy. Cẩm Thư lùi lại một bước: "Phu nhân muốn dậy rồi ạ? Để nô tỳ hầu hạ người rửa mặt."

"Ừm."

Cẩm Thư gật đầu, rồi gọi thêm ba người hầu nữa vào phòng hầu hạ. Người thì bưng nước nóng, người chuẩn bị khăn, người cầm thanh gỗ thơm, ai nấy đều có phận sự rõ ràng, không dám nhìn nàng thêm một cái, cũng không dám nói thêm một lời.

Không biết Thời gia này lớn đến đâu, có bao nhiêu người hầu, nhưng dường như tất cả mọi người trong phủ đều được dạy dỗ vô cùng lễ phép, quy củ.

Thẩm Dao nhận lấy chiếc khăn: "Không cần nhiều người hầu hạ như vậy đâu."

Cẩm Thư đáp: "Phu nhân không cần khách sáo đâu ạ, đây đều là việc trong phận sự của bọn nô tỳ. Họ đều là những người được cô gia đích thân lựa chọn kỹ càng từ Thời phủ rồi đưa sang đây. Còn nô tỳ là người hầu đi theo phu nhân, nên rất quen với nếp sinh hoạt của người."

Ánh mắt Thẩm Dao lướt qua mấy người tỳ nữ đang cúi đầu, rồi cuối cùng dừng lại ở trên người Cẩm Thư.

Nàng thắc mắc: "Chẳng lẽ trước đây ta là một người rất nghiêm khắc sao?"

Cẩm Thư thoáng sững người.

Thẩm Dao lại nói tiếp: "Các ngươi ai nấy đều rất quy củ, khiến ta luôn có cảm giác dường như các ngươi đang sợ ta."

Vẻ mặt Cẩm Thư có một thoáng cứng đờ: "Phu nhân tính tình vốn ôn hòa, sao có thể nói là sợ được ạ. Chỉ là phận làm nô tỳ thì đều phải giữ quy củ, không thể làm mất mặt chủ tử được."

"Trước đây phu nhân... cũng là một người rất coi trọng quy củ." Nàng ấy lại bồi thêm một câu.

Thẩm Dao "ừm" một tiếng, mấy người hầu liền nhanh nhẹn hầu hạ nàng.

Nàng quay đầu liếc nhìn, phát hiện cây nến ở đầu giường đêm qua mới chỉ cháy được một nửa, vậy mà lúc này đã chỉ còn lại nửa tấc.

Nàng lắc đầu, thầm nghĩ chắc là mình đã quên thổi đèn.