Thẩm Dao quay đầu nhìn Cẩm Thư một cái, thiếu nữ có dung mạo thanh tú, dáng vẻ đoan trang, cẩn trọng.
Khi Cẩm Thư đang chuẩn bị, Thẩm Dao nhìn quanh căn phòng một lượt, sạch sẽ gọn gàng, trong phòng đốt một loại hương thoang thoảng, lư hương nhỏ mạ vàng được đặt ngay giữa chiếc bàn. Nàng thở dài một tiếng, trong lòng trĩu nặng một nỗi buồn khó tả.
Cẩm Thư đợi Thẩm Dao ngồi xuống trước bàn trang điểm, liền bước lên chải tóc cho nàng.
Nàng ta nhìn dung mạo Thẩm Dao qua gương đồng, dù người nằm bất tỉnh trên giường đã là quốc sắc thiên hương, lúc này nhìn kỹ lại, trong lòng vẫn không khỏi kinh ngạc.
Người trong gương đồng có dung nhan diễm lệ, làn da mịn màng, khuôn mặt thanh thoát dễ chịu, cái cằm thon gọn, làn da mịn màng như sứ, cánh mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng như pha lê, má đào mắt hạnh, dù trên trán vẫn còn chút vết trầy nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của nàng.
"Tâm trạng của phu nhân đã khá hơn chút nào chưa?"
Thẩm Dao: "Ừm, cũng tạm."
Cẩm Thư là một người khéo miệng, thấy nàng vẫn lạnh nhạt thì đảo mắt một vòng, lập tức nịnh nọt nàng, nào là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, cốt cách thần tiên, tuyệt đại giai nhân.
Coi như đã dùng hết tất cả những từ ngữ mà một nha hoàn như nàng ta biết để dỗ dành vị tiểu phu nhân trước mặt vui vẻ.
Còn về những lợi ích khi gả cho Thời Diễn mà Cẩm Thư nói, nàng nghe qua loa, đến đau cả tai, cuối cùng thì đuổi người đi.
Thẩm Dao thổi tắt nến, chui vào chăn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng khi vừa chìm vào mộng, nàng mơ hồ cảm nhận được một cái nhìn rợn người chiếu lên mặt mình, giống như một cây cọ nhúng đầy nước đường nóng hổi, quét từ đầu đến chân, để lại những vệt đỏ bỏng rát và lớp đường dính nhớp.
Chính vì vậy mà Thẩm Dao ngủ không được yên giấc.
Đêm đã về khuya, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng ve sầu rả rích ngoài hiên.
Một tiếng đồ sứ vỡ đột nhiên vang lên, khiến nàng giật mình tỉnh giấc. Nàng vội vén chăn lên, rồi bước về phía cửa sổ.
Nàng đẩy khung cửa sổ ra, bên ngoài là một khoảng sân trống vắng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gió xào xạc lay động cỏ cây. Khi nàng cúi mắt xuống, liền phát hiện trên bệ cửa sổ có một tờ giấy trắng, trên đó hiện ra hai chữ "Vĩnh Lạc".
Vĩnh Lạc?
Đây là có ý gì?
Ngay lúc Thẩm Dao đang mải mê suy nghĩ, một mùi hương lạnh lẽo bỗng từ sau lưng truyền đến, len lỏi vào từng kẽ hở. Nàng giật mình quay người lại, không thấy bóng người nào, nhưng lại cảm nhận được một đôi bàn tay chai sần đang bất ngờ chạm vào mình.
Những nơi bàn tay ấy lướt qua tựa như có lửa đốt, hơi thở nóng rực phả vào vành tai, một giọng nói trầm thấp thì thầm: "Nặc Nặc, ngoan nào. Nặc Nặc, ngoan nào. Nặc Nặc, ngoan nào. Nặc Nặc, ngoan nào..."
"Phu nhân!"
"Phu nhân!"