Chương 3

Hắn cụp mắt không nói một lời, vẻ mặt lộ ra quả nhiên là như vậy.

Hồi lâu sau, hắn khẽ ngẩng đầu, dường như đã chấp nhận sự cố phu nhân mất đi ký ức, giọng nói ôn hòa: "Nàng là Thẩm Dao, Dao trong biển rộng núi xa. Tên ta có một chữ Diễn, Diễn trong đất đai màu mỡ trải dài ngàn dặm, họ... Thời, Thời Diễn."

"Thẩm Dao... Thời Diễn."

Cái tên nghe cũng thuận miệng, dường như đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi.

Nàng nhìn vết đỏ trên mặt hắn, nhớ lại giọng nói khiến đầu nàng đau nhức ban nãy, bèn hỏi lại: "Vừa rồi chàng gọi ta là Nặc Nặc sao?"

Thời Diễn gật đầu.

Thẩm Dao hiểu ra, Nặc Nặc là tên ở nhà của nàng. "Vậy chàng có tên chữ không?"

Thời Diễn lắc đầu: "Chưa đến tuổi đội mũ."

Thẩm Dao gật đầu một cách hờ hững, không ngờ tuổi của hắn lại nhỏ đến vậy.

Vậy nàng bao nhiêu tuổi? Nhỏ hơn hắn? Hay lớn hơn hắn?

Thời Diễn thấy nàng cứ cụp mắt không nói chuyện, cũng không biết rốt cuộc nàng đang nghĩ gì, bèn đưa tay ra định xoa đầu nàng.

Nào ngờ hành động đột ngột của hắn khiến nàng giật mình, cơ thể theo phản xạ lùi lại né tránh làm động đến vết thương trên người, khiến nàng đau đến nỗi "hít" một tiếng.

Thời Diễn lập tức rụt tay lại, khẽ nghiêng đầu, mí mắt giật nhẹ một cách khó nhận ra, rồi rất nhanh lại nhìn nàng với ánh mắt đầy quan tâm.

Thẩm Dao xoa xoa khuỷu tay mình, cố nén sự bực bội, rối bời trong lòng.

"Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tóc Thời Diễn được dây buộc tóc cột lại gọn gàng, gương mặt của hắn dưới ánh nến đỏ nửa sáng nửa tối, đôi mắt đen láy có lúc ảm đạm, có lúc lại sáng lên ánh sáng nóng rực.

Hắn giải thích cho nàng vài ba câu.

Cuối cùng Thẩm Dao cũng biết được, hóa ra hai người họ là thanh mai trúc mã, hôm nay vốn là ngày thành thân, nào ngờ trên đường đón dâu lại gặp phải sơn tặc, trong lúc hỗn loạn đã làm kiệu hoa đã lăn xuống vực.

Mà lang trung nói, đầu nàng bị va đập nên rất có khả năng sẽ quên hết mọi chuyện trước kia.

Tuy giải thích đơn giản, nhưng những chi tiết được kể ra cũng không phải là thứ có thể bịa đặt trong chốc lát được.

Thẩm Dao vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhìn hắn. Đột nhiên, đầu nàng đau nhói, nàng nhắm mắt lại, day ấn mi tâm, một vài hình ảnh rời rạc ùa về, tiếng người huyên náo, tiếng đao kiếm chạm nhau, rồi tiếp đó là trời đất quay cuồng.

"Nặc Nặc?" Thời Diễn đưa tay ra, nhưng không dám dễ dàng chạm vào nàng.

Phải một lúc lâu sau Thẩm Dao mới từ từ mở mắt. Trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng tí tách của đồng hồ nước hòa cùng nhịp tim đập mạnh mẽ.

Sau khi cơn đau đầu cuối cùng cũng dịu đi, nàng cất giọng, trong sự trầm tĩnh ẩn chứa chút kích động: "Ta nhớ ra rồi."