Chú mèo con đã được lau khô người và cho uống sữa.
Ánh mắt của Thẩm Dao thì cứ dán vào nó, còn ánh mắt của Tống Diễn thì lại luôn dán vào Thẩm Dao.
“Nàng đặt cho nó một cái tên đi?”
Thẩm Dao chớp mắt, câu hỏi này dường như đã làm khó nàng. Nàng vắt óc suy nghĩ một hồi lâu mà vẫn không tìm được cái tên nào phù hợp.
“Hay là chàng đặt đi.”
Tống Diễn mỉm cười, nói thẳng: “Tiểu Quất.”
“Tùy tiện vậy sao?”
“Vậy nàng nghĩ được tên nào hay hơn thì chúng ta đổi sau, được không?”
“Cũng được.”
Hôm đó, hai người cùng nhau chăm sóc Tiểu Quất, lại còn chơi với nó cả một ngày dài, đến nỗi bữa tối cũng được dọn ngay tại phòng ngủ.
Thẩm Dao thấy Tiểu Quất còn quá nhỏ, bèn đặt nó lên giường ngủ cùng mình, Tống Diễn cũng nhân cơ hội đó mà leo lên theo.
Tiểu Quất tinh nghịch vô cùng, nó vui vẻ chui qua chui lại giữa hai người và tấm chăn bông đang phồng lên, nô đùa một lúc lâu.
Bỗng nhiên, Thẩm Dao phát hiện ra một điểm khác thường của chú mèo nhỏ: "Ơ, móng vuốt này của nó sao chỉ có ba ngón thôi vậy.”
"Trông có vẻ là bẩm sinh rồi.”
Tống Diễn một tay chống cằm, cảm nhận được sự dịu dàng toát ra từ khắp người Thẩm Dao, rồi mỉm cười nói: "Sau này nàng làm mẹ, có lẽ cũng sẽ dịu dàng như vậy.”
Thẩm Dao đang mân mê móng vuốt của Tiểu Quất, nghe vậy liền liếc mắt nhìn hắn. Đây đã là lần thứ hai hắn nhắc đến chuyện sinh con.
Tống Diễn nhìn thấy ánh mắt nàng thay đổi, bỗng xoa trán cười: "Nàng đừng nghĩ nhiều.”
Hắn thích dáng vẻ ngây thơ, đơn thuần và có chút bối rối này của nàng. Không còn là một người cao cao tại thượng, mãi mãi đi trước hắn, khiến hắn xa tầm với nữa.
Trong lòng khẽ động, hắn đưa tay định xoa đầu nàng.
Lúc này, Thẩm Dao vẫn đang chìm trong suy tư chưa hoàn hồn, nên khi thấy tay hắn đưa tới, nàng đã theo phản xạ mà rụt người lại.
Bàn tay Tống Diễn khựng lại giữa không trung. Hắn không nói gì thêm, chỉ có mí mắt giật nhẹ một cái gần như không thể thấy, rồi cuối cùng rụt tay về. "Là do ta đã quá vội vàng.”
"...Không phải.” Thẩm Dao muốn giải thích.
Nàng biết, với thân phận là một người vợ, nàng không nên hành động như vậy.
Nhưng nàng lại cứ kiểu cách như thế, dường như sâu trong tiềm thức vẫn có một sự kháng cự mơ hồ. Cuối cùng, nàng vẫn không nói gì thêm, chỉ khẽ thốt lên một tiếng "Xin lỗi".
Tống Diễn lắc đầu, tỏ ý không muốn nàng phải xin lỗi, vẻ mặt hắn vẫn dịu dàng như trước.
Sự ngượng ngùng ngắn ngủi giữa hai người nhanh chóng được cho qua. Thấy vẻ mặt hắn vẫn bình thường, Thẩm Dao cũng dần buông được tảng đá trong lòng, tiếp tục trêu đùa Tiểu Quất đang gặm ngón chân mình qua lớp chăn.
Nào ngờ, hai người cứ thế chơi đùa đến tận đêm khuya. Phu quân của nàng vì quá mệt nên đã ngủ thϊếp đi lúc nào không hay, vẫn còn mặc nguyên cả y phục. Mãi một lúc sau, nàng quay đầu lại mới phát hiện ra.
Thẩm Dao ngắm nhìn gương mặt hiền hòa của hắn dưới ánh nến, lòng mềm đi nên đã không nỡ đuổi hắn đi.
Thế là, lần đầu tiên Tống Diễn ở lại qua đêm, hắn ngủ ở mép ngoài của giường.
Thẩm Dao nghĩ lại chuyện vừa rồi, bèn nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén cởi giày cho hắn, xem như là thực hiện một chút trách nhiệm của người vợ.
Sau đó... sau đó thì không có gì thêm nữa.
Nhưng ngọn đèn lại ở bên ngoài giường, mà phu quân của nàng với thân hình cao lớn lại nằm chắn ngay mép giường, chặn hết cả lối ra của nàng.
Thẩm Dao ngồi trên giường ngẫm nghĩ, dù có đi từ phía cuối giường, nhưng nếu nàng tắt đèn rồi quay lại, chắc chắn sẽ đυ.ng phải hắn và làm hắn thức giấc.
Thôi vậy, cứ để đèn sáng đi.
Tiểu Quất chủ động rúc vào lòng nàng, phát ra những tiếng gừ gừ khe khẽ.
Nàng vốn nghĩ có một người đàn ông nằm bên cạnh sẽ rất khó ngủ, nào ngờ lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là nàng không biết, sau khi hơi thở của nàng dần trở nên đều đặn, người bên cạnh đã từ từ mở mắt, chống người ngồi dậy, và cứ thế mượn ánh nến leo lét bên ngoài giường mà ngắm nhìn nàng không rời.
Hắn quay đầu nhìn đôi giày của mình đang bị vứt bừa bãi trên đất, rồi cúi xuống sửa lại, đặt ngay ngắn cạnh đôi giày của nàng.
Rồi hắn lại thẳng người dậy, nhìn chú mèo đang ngủ say trong lòng nàng, nó đang nằm ngay trên l*иg ngực mềm mại của nàng, một cảnh tượng thật khiến người ta phải ghen tị.
Cũng may, đây là một con mèo cái.
Giữa hai người vẫn có một khoảng cách, ranh giới rõ ràng, đến vạt áo của hắn nàng cũng không hề chạm vào. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, rồi lại đưa mắt nhìn về gương mặt nàng đang được nhuộm một màu vàng ấm áp của ánh đèn.
Nặc Nặc... A tỷ...
A tỷ... Nặc Nặc...
Hắn vừa thầm thì trong lòng, vừa bất giác nở một nụ cười. Trong lúc ánh mắt đảo qua, hắn phát hiện một góc vải trắng lộ ra từ dưới gối của nàng.
Tống Diễn cẩn thận đưa tay kéo nó ra, nhìn kỹ mới nhận ra đó là chiếc yếm nàng vừa mới thay ra mà quên cất đi, trên đó vẫn còn vương lại mùi hương cơ thể của nàng.
Toàn thân hắn cứng đờ, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm. Hắn vội nhét chiếc yếm vào trong ngực áo mình, cất giấu thật kỹ.