Chương 19

Màn trướng trên chiếc giường bạt bộ vẫn chưa được vén lên hết, nàng bèn lười biếng vươn vai một cái, rồi để ý thấy vết thương ở cổ tay và đầu gối đã được băng bó vô cùng khéo léo, đến nỗi đêm qua có trở mình cũng không hề bị lỏng ra chút nào.

Động tĩnh nàng trở mình đã bị người bên ngoài nghe thấy, và rồi Cẩm Thư dẫn theo các nha hoàn vào hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu cũng như mọi khi.

Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hít hà mùi không khí trong lành, tươi mát sau cơn mưa, cảm giác oi bức của những ngày thường cũng không còn nữa.

Cẩm Thư vừa chải tóc cho nàng, vừa nhìn dáng vẻ còn đôi chút mơ màng của Thẩm Dao sau khi ngủ dậy, liền nói: “Sáng nay trời có mưa nhỏ, thấy phu nhân ngủ say nên cô gia đã không cho nô tỳ vào đánh thức người ạ.”

Thẩm Dao nhìn Cẩm Thư qua tấm gương đồng rồi hỏi: “Thời Diễn đã đến thư viện trong thành rồi sao?”

Cẩm Thư chỉ lắc đầu, đáp một tiếng: “Nô tỳ không rõ.”

Nàng ấy búi tóc cho Thẩm Dao xong, lại cài lên một đóa cung hoa màu vàng nhạt. Tuy không cầu kỳ, nhưng lại điểm xuyết cho dung nhan kiều diễm của nàng một cách vừa vặn, làm tôn lên vẻ thuần khiết không tì vết.

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng được đẩy ra, hơi ẩm sau cơn mưa theo gió lùa vào phòng, mang theo cả hương cỏ xanh tươi mát.

Thẩm Dao bình thản nhìn người vừa tới, im lặng chờ đối phương lên tiếng.

Áo choàng của Tống Diễn trông có vẻ cồng kềnh, không biết hắn đang ôm thứ gì bên trong. Hắn mỉm cười với Thẩm Dao rồi vẫy tay ra hiệu.

“Gì vậy?” Thẩm Dao tò mò bước tới.

“Phần thưởng.”

Hắn vừa nói, ý cười bên khóe môi càng thêm sâu, rồi cẩn thận mở vạt áo choàng trong lòng ra.

Mắt Thẩm Dao chợt sáng lên, nàng khẽ “A!” một tiếng.

Không ngờ đó lại là một chú mèo con màu cam bị mưa làm cho ướt sũng.

Chú mèo nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay, ướt mem cuộn tròn trong lòng hắn, đôi mắt màu xanh biếc tròn xoe, vừa cảnh giác lại vừa tò mò nhìn ngó khung cảnh xa lạ xung quanh.

Nhìn bộ dạng này, có thể thấy rõ là hắn đã nhặt nó ở ven đường về.

Mèo con thấy nàng liền kêu “meo meo” mấy tiếng non nớt.

Tống Diễn nhướng mày.

Nàng liếc nhìn nụ cười trên môi hắn, rồi lại dán mắt vào cục bông mềm mại trong lòng hắn.

“Chàng thích mèo sao?”

Ánh mắt Tống Diễn vẫn luôn dừng trên gương mặt Thẩm Dao, đáp: “Cũng tàm tạm.”

Thẩm Dao vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào đầu chú mèo nhỏ. Ngay lập tức, sự khó chịu trong lòng từ hôm qua, cùng với nỗi sợ hãi về sự xa lạ và trống rỗng suốt mấy ngày nay, bỗng chốc tan thành mây khói. Giờ đây, trong mắt nàng chỉ còn lại sinh linh bé nhỏ này mà thôi.

Nàng thầm nghĩ, tuy phu quân của mình miệng thì nói “tàm tạm”, nhưng đã mang sinh linh bé nhỏ này về, chắc chắn hắn phải là một người lương thiện.

Thẩm Dao liền quay sang bảo Cẩm Thư chuẩn bị nước ấm, khăn sạch và một ít sữa dê.

Thấy nàng quan tâm đến vậy, ngay cả chuyện sữa dê cũng nhớ kỹ trong lòng, Tống Diễn bất giác nở một nụ cười có phần ngượng ngùng. Hắn im lặng quay mặt đi, dường như đang ngầm so bì với con mèo.

Thẩm Dao liếc mắt một cái là nhận ra ngay suy nghĩ của hắn. Nàng đang định mở miệng nói gì đó thì Cẩm Thư và Nam Phong đã mang những thứ được dặn vào phòng, thế nên cuối cùng nàng lại thôi.

Nàng quan sát Nam Phong, thấy người này thấp hơn phu quân mình một chút nhưng lại là một nam tử vạm vỡ, khỏe mạnh với làn da ngăm đen. Hắn cất lời: “Chào phu nhân, tiểu nhân là thư đồng của Thời gia, tên là Nam Phong.”

Tống Diễn thấy ánh mắt của nàng, đôi mày bất giác chau lại.

Thẩm Dao chỉ gật đầu chào lại đối phương.

Nam Phong còn chưa kịp nói thêm câu nào thì đã bị thân hình cao lớn của Tống Diễn che khuất, rồi hắn ra lệnh cho họ lui ra ngoài.

Ý đồ của hắn thể hiện rõ ràng đến mức không thể hơn được nữa.

Thẩm Dao thu lại ánh mắt, không nói gì, chỉ cúi đầu xuống, không nhịn được mà khẽ cong môi cười.