Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

A Tỷ Của Trẫm

Chương 14

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thẩm Dao khựng bước, men theo chân tường từ từ ngó đầu ra xem. Nàng lờ mờ thấy mấy nha hoàn đang quây quần dưới gốc lê, dường như đã làm xong việc nên tụ tập lại để buôn chuyện.

Trong số đó có một nữ tử mặc váy sa mỏng manh, làn da lấp ló sau lớp vải. Vóc người nàng ta đầy đặn, căng tràn sức sống, làn da trắng nõn mềm mại. Nàng ta được mọi người vây quanh, xem ra chính là Sở Tú mà họ vừa nhắc đến.

Sở Tú mỉm cười, giọng nói dịu dàng uyển chuyển: "Thôi được rồi, dù sao cũng là phu nhân được Gia cưới hỏi đàng hoàng, cũng thật đáng thương."

Một tiểu nha hoàn hơi mập mạp bên cạnh bất bình nói: "Cũng chỉ là đáng thương mà thôi, hạng người như vậy thì được Gia thương hại bao lâu chứ?"

"Theo ta thấy, Sở Tú tỷ tỷ phải cố gắng hơn nữa. Nếu có thể vào thư phòng làm đại nha hoàn, với nhan sắc của tỷ tỷ, chẳng phải chỉ cần chờ ngày được nâng đỡ thân phận, làm thϊếp cho Gia hay sao?"

Mọi người nhao nhao hùa theo, tiếng cười nói đầy vẻ mờ ám.

Thẩm Dao cau mày, đang định bước ra thì một giọng nói nghiêm nghị đã cắt ngang cuộc trò chuyện của mấy người trong sân: "Hỗn xược!"

Là Cẩm Thư.

"Chủ tử mà các ngươi có thể tùy tiện bàn tán hay sao? Đã quên quy củ của phủ rồi à?"

Đám nha hoàn lập tức im bặt, Sở Tú cũng thu lại nụ cười, tất cả đều cung kính cúi đầu: "Cẩm Thư tỷ tỷ dạy phải."

Nói thì nói vậy, nhưng thực ra Sở Tú cũng chẳng sợ nàng ấy.

Mấy người bọn họ đều được mua về từ một nơi rất xa. Tuy vào phủ chưa lâu nhưng cũng được xem là người của phủ. Trong khi đó, Cẩm Thư lại là nha hoàn hồi môn theo phu nhân về.

Quy củ trong phủ tuy nhiều, nhưng qua những ngày này, bọn họ cũng đã nắm được tính cách của Gia, hắn không phải là chủ tử thích tùy tiện phạt hay bán đi nô tỳ.

Cẩm Thư liếc nhìn Sở Tú một cái, thẳng người lên, mặt không biểu cảm nói: "Quy củ chính là quy củ. Ta không cần biết trong lòng các ngươi có suy nghĩ gì với Cô gia, nhưng những lời không nên nói, nếu lần sau còn để ta nghe thấy, ta sẽ bẩm báo thẳng lên cho quản sự."

"Phá vỡ quy củ rồi, các ngươi thật sự nghĩ rằng Cô gia có thể dung thứ được sao?"

Nghe xong, bốn nha hoàn nhìn nhau, tuy có chút không cam lòng nhưng vẫn đành chấp nhận nói một tiếng "Vâng", sau đó liền rời khỏi sân.

Cẩm Thư liếc nhìn vẻ mặt của Sở Tú, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Đợi mọi người đi khỏi, Cẩm Thư mới xoay người lại, lúc này mới thấy Thẩm Dao đang đứng cách đó không xa, không khỏi giật mình.

Nói vậy là, những lời ong tiếng ve ban nãy đều đã bị phu nhân nghe thấy hết rồi.

Trái tim Cẩm Thư treo lơ lửng, nàng ấy vội vàng bước tới, đứng trước mặt Thẩm Dao rồi khúm núm cúi người, hoàn toàn không còn cái dáng vẻ thẳng tắp như khi đứng trước mặt các nha hoàn khác.

Nàng ấy khuỵu gối nói: "Ban nãy nô tỳ mang thuốc đến phòng nhưng không thấy phu nhân, nên mới đi tìm."

"Chỉ là không ngờ lại để phu nhân nghe thấy những lời dơ bẩn của đám hạ nhân này..."

"Tư tưởng của mấy nha hoàn đó, ta không để tâm đâu." Thẩm Dao ngắt lời nàng ấy: "Vả lại, lần này cảnh cáo qua loa là được rồi. Nếu họ còn tái phạm, ta cũng sẽ không dung thứ, đến lúc đó cứ theo quy củ mà làm thôi."

"Vâng, phu nhân nhân từ."

Cẩm Thư cúi đầu bước tới, đỡ lấy Thẩm Dao. Thấy ánh mắt nàng vẫn còn dõi theo bóng lưng của Sở Tú, lại nghĩ đến những lời của đám nha hoàn ban nãy, Cẩm Thư không tài nào đoán được suy nghĩ của chủ nhân.

Dù vậy, Cẩm Thư vẫn cố gắng an ủi: "Phu nhân đừng để tâm đến lời của họ, đám nha hoàn đó chỉ là một lũ nông cạn, chẳng biết gì."

"Ả Sở Tú đó, rõ ràng là ngoài hai thứ trước ngực ra, thì phương diện nào cũng chẳng bằng được phu nhân."

"..."
« Chương TrướcChương Tiếp »