"Này, các ngươi có nhìn thấy dung mạo của tân phu nhân không?"
Đó là một đêm của tiết Mang Chủng, ban ngày vừa có một trận mưa nhỏ nên cũng đã làm tan đi phần nào cái oi bức của mùa hè.
Cửa chính của chính viện đóng chặt, trong phòng đèn đuốc sáng rực, trên song cửa dán đầy chữ hỷ màu đỏ thẫm được xếp thành một hàng thẳng tắp, mỗi chữ đều được cắt xén với kích thước như nhau, ngay ngắn không một chút sai lệch. Xung quanh treo những dải lụa đỏ dài bằng nhau, rõ ràng là dưới màn đêm nhưng lại rực rỡ như ráng mây bị đốt cháy.
Người gõ mõ cầm canh đi qua ngoài Thời phủ, một tiếng chậm một tiếng nhanh, truyền đến tiếng mõ cộp cộp, không còn ai ra khỏi nhà nữa.
"Không thấy, lúc khiêng vào phủ hình như người vẫn còn hôn mê, khăn đỏ cũng chưa gỡ ra nữa."
Các nha hoàn và bà tử đang quét nước trong sân đều rướn cổ nhìn về phía chính viện, một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh gì, bèn hạ giọng thì thầm với nhau. Trước đó đã có lang trung dẫn theo nữ y ra vào mấy lượt, bây giờ thì đã rời đi rồi.
"Thời phủ này cũng thật là lạ, cưới vợ mà cũng gặp phải chuyện thế này, rõ ràng là ngày đại cát, chẳng lẽ mệnh của tân phu nhân này không tốt."
"Chuyện này có gì lạ, ta nghe người ta nói, tân phu nhân Thẩm thị là một mỹ nhân hiếm thấy. Chỉ cần dỗ được gia vui vẻ, chuyện mệnh số này cũng có thể nhắm mắt cho qua thôi."
"Này, nhưng ta lại nghe nói, tân phu nhân này hung dữ lắm, cao lớn vạm vỡ, trong khi gia ôn hòa tuấn mỹ như vậy, nếu không phải là thanh mai trúc mã của gia, sao lại cưới một con hổ cái như vậy về chứ."
"Các ngươi đều nghe ở đâu thế? Không phải ngươi mới vào phủ tuần trước sao? Còn ngươi nữa, không phải mới được mua từ Ba Châu về hôm kia sao?"
Lời này vừa nói ra, đám bà tử nha hoàn đều im bặt.
Một lát sau, có người nhìn lướt qua mọi người, cười khẩy: "Dù sao đi nữa, nghe ý của lang trung thì đêm nay tân phu nhân có thể tỉnh lại, các ngươi tò mò người trông nhưng thế nào, chẳng phải ngày mai sẽ biết sao. Gia đã vơ vét bao nhiêu trân bảo về, nào là gấm Vân, Đông Châu, than vẽ mày Loa Tử, toàn bộ đều là cho tân phu nhân hết, đủ đã thấy sự coi trọng nàng rồi đấy."
"Quy củ trong phủ này nghiêm ngặt lắm, không phải là nơi thôn dã mà chúng ta từng ở đâu, còn muốn sống tốt ở đây thì đều phải dốc hết mười hai phần tinh thần mà làm việc, bớt lắm lời đi, đừng quên lời quản sự nói lúc đầu đấy."
Một cơn gió lùa qua, mọi người nghe tiếng mõ im lặng. Ai nấy đều chuyển ánh mắt, thầm nghĩ giờ không còn sớm nữa, liền giao ca rồi giải tán.