Chương 8

Dĩ nhiên, không phải cậu đọc hết cả ba mươi bộ, mà chỉ chọn lọc mấy đoạn có tình tiết vai phản diện dẫn theo đàn em bắt nạt nam chính.

Xem nhiều rồi, Đào Trĩ cảm thấy chắc mình cũng học được kha khá.

Tuy không biết có thể lợi hại đến đâu, nhưng ít nhất là sẽ không làm Phó Tranh mất mặt nữa.

Sau khi hấp thu hết toàn bộ kiến thức, trước 6 giờ chiều, Đào Trĩ gập sách lại rồi rời khỏi thư viện.

Trên đường quay về, cậu bất ngờ nhận được cuộc gọi từ em gái.

“Anh! Anh ơi!” Điện thoại vừa kết nối, trong máy lập tức vang lên giọng nói phấn khích của em gái: “Sao anh lại chuyển cho em nhiều tiền thế này?”

“Anh phát tài rồi à?”

Đào Trĩ chớp mắt vài cái.

Phát tài thì chưa tới mức, nhưng từ sau khi làm đàn em cho Phó Tranh, trên đầu cậu đúng là dư dả hơn rất nhiều.

Tuy tính cách Phó Tranh không tốt, nhưng lại là người cực kỳ hào phóng. Số tiền cậu kiếm được từ chỗ hắn, Đào Trĩ chuyển cho em gái hơn ba nghìn, rồi gửi về nhà hơn ba nghìn nữa, số còn lại giữ làm sinh hoạt phí.

“Số ba nghìn này là tiền học lớp tăng cường của em, lần trước chủ nhiệm lớp em nói trong nhóm mà.” Việc của em gái đã được giải quyết, Đào Trĩ cũng thấy rất vui, nói chuyện mà giọng cười rành rọt: “Sinh hoạt phí thì để anh chuyển sau một chút nhé, bây giờ trong tay em còn đủ tiêu không?”

“Có, nhưng mà anh ơi…” Giọng em gái trong điện thoại khựng lại một chút.

Tuy cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ, nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý với lời Đào Trĩ, sau đó như sực nhớ ra gì đó, liền lên tiếng, âm lượng còn cao hơn ban nãy một bậc: “Nhưng thầy Trương nói lớp tăng cường là tham gia tự nguyện! Không bắt buộc đâu! Anh tự dưng chuyển cho em nhiều tiền vậy, chẳng lẽ lại đi làm thêm đến kiệt sức sao! Em không học lớp tăng cường nữa đâu!”

“Anh đừng vì em mà khiến bản thân mệt đến sụp đổ, anh vẫn còn là sinh viên mà!”

“…” Giọng em gái quá lớn, Đào Trĩ đành hơi đưa điện thoại ra xa một chút.

“Anh không có mà.” Cậu nói: “Anh không có đi làm thêm.”

“Vậy anh lấy đâu ra nhiều tiền thế!” Em gái không tin, lớn tiếng chất vấn.

“Bạn cùng phòng cho đấy.” Biết là không giấu được, Đào Trĩ đành thật thà khai hết: “Ký túc xá tụi anh vừa chuyển đến một người bạn cùng phòng mới, rất có tiền… Nhưng không quen lắm với việc sống trong ký túc xá, nên nhờ anh chăm sóc giúp, như giặt quần áo, nhận đồ chuyển phát, mấy việc lặt vặt ấy.”

“Anh giúp cậu ta, thì cậu ta trả tiền lương.”

“Hả?” Nghe đến nửa đầu, em gái còn tưởng anh trai mình bị người ta bắt nạt, đang định xắn tay áo lên, ai ngờ nửa câu sau khiến cô sững người.

Ngơ ngác luôn, mất một lúc mới cất tiếng hỏi lại: “Cho… cho anh tiền á?”

Lại còn có người như thế thật sao?

“Đúng vậy.” Đào Trĩ cũng thấy khó tin, nhưng càng cảm thấy mình may mắn: “Cậu ấy rất hào phóng.”

“Trước đây đúng là anh có làm thêm bên ngoài, nhưng giờ thì không cần nữa.”

Giờ chỉ cần nghe lời Phó Tranh là được rồi.