Ban đầu Đào Trĩ cũng không định quản, dù gì tự tiện đυ.ng vào đồ người khác cũng không lễ phép lắm. Nhưng chuông cứ dai dẳng vang không dứt, kéo dài đến tận khi về tới ký túc xá vẫn chưa ngừng.
Chẳng lẽ là chuyện gì rất quan trọng?
Cậu chợt nghĩ: Không chừng là người ta gọi tới máy Phó Tranh, phát hiện để quên điện thoại nên muốn nhờ mình đưa cho. Nghĩ tới đây, Đào Trĩ vội mở ba lô lấy điện thoại ra.
Đúng lúc đó, chuông tắt. Ngay sau đó là một loạt tin nhắn đến liên tục:
Trợ lý Kỷ:
[Nhị thiếu, Thích thiếu gia đã mách với Phó tổng rồi, Phó tổng rất tức giận.]
[Tôi kiến nghị ngài nên tạm thời tránh mặt một thời gian.]
[Đúng rồi, lúc mách, Thích thiếu còn bảo ngài dắt theo “tiểu đệ” đi làm nhục cậu ta. Phó tổng càng nổi giận hơn, nói muốn xem rốt cuộc còn ai dám đi theo ngài làm loạn.]
...
Hả?
“Tùy tùng”? “Nhục nhã”?
Là đang nói... cậu sao?
Đào Trĩ cầm điện thoại, mặt mày mờ mịt.
Đào Trĩ thề rằng, cậu tuyệt đối không làm mấy chuyện như vậy.
Nếu cậu mà có ý định làm nhục người khác thật, thì đã chẳng bị Phó Tranh mắng suốt dọc đường rồi... Tính cách của Phó Tranh thật sự rất nóng nảy, vừa mỉa mai châm chọc, vừa nói năng khó nghe, thường xuyên khiến cậu bị mắng đến mức không dám ngẩng đầu lên. Cái cảm giác đó, chẳng dễ chịu chút nào.
Lúc ấy tình huống thật sự là: vì cậu khuyên can do dự, nên bị Phó Tranh mất kiên nhẫn kéo từ phía sau lên trước, đẩy một cái suýt nữa thì ngã.
Nhưng cuối cùng không ngã.
Cậu cố cứng đầu đứng vững, rồi làm theo lời Phó Tranh, ưỡn ngực ra giữ thể diện cho hắn, tận tâm tận lực đóng vai chó săn, cuối cùng cũng thành công nói ra câu kia: “Đây là kết cục của việc dám đυ.ng tới Phó thiếu của bọn tao!”
… Sau đó, người bên kia lại càng thêm kích động, nói Phó Tranh có ý gì, còn phái một tên hề đến đây sỉ nhục hắn!
Lúc đó Đào Trĩ: “?”
Còn bây giờ Đào Trĩ: “...”
Nếu thế mà cũng tính là sỉ nhục… thì đúng là oan cho cậu quá rồi.
Cậu mím môi, cầm điện thoại của Phó Tranh, vẻ mặt đầy vô tội, còn muốn tìm cơ hội tự giải thích một chút.
Nhưng cậu không biết mật mã điện thoại của Phó Tranh.
Mà thực ra, kể cả có biết, cậu cũng sẽ không tùy tiện động vào đồ người khác. Làm vậy rất mất lịch sự.
Không còn cách nào khác, Đào Trĩ bĩu môi, rồi lại bỏ điện thoại vào ba lô của Phó Tranh như cũ.
Dù sao thì cậu cũng không biết Phó Tranh ở phòng tập nào, nên không cách nào mang điện thoại tới cho hắn được.
Tạm thời cứ để vậy đã.
Hy vọng Phó Tranh có lương tâm một chút, chịu chủ động đứng ra giải thích giúp cậu.
Sau khi đặt điện thoại xuống, Đào Trĩ rời khỏi ký túc xá.
Phần thời gian còn lại trong ngày hôm nay, cậu dự định sẽ ở thư viện.
Mười tám năm qua cuộc sống của Đào Trĩ rất đơn giản, ngoài việc học ra thì chỉ lo chăm sóc gia đình, là kiểu người thật thà, có trách nhiệm, trước giờ chưa từng làm đàn em, hay tay sai cho ai bao giờ.
Nhưng không còn cách nào khác, đã là yêu cầu của Phó Tranh thì cậu bắt buộc phải làm được.
Vậy nên chỉ còn cách học hỏi từ tiểu thuyết mạng.
Suốt cả một buổi chiều, Đào Trĩ lướt qua hơn ba mươi bộ tiểu thuyết kiểu “vả mặt sảng văn”, thậm chí còn quên cả ăn trưa.