Lúc nào cũng la hét, cục cằn, khó ưa, thích sai khiến người khác... Đào Trĩ âm thầm quyết định, từ nay về sau sẽ không nghe lời hắn nữa. Cậu sẽ phản kháng, cậu không nợ gì Phó Tranh cả.
Một xấp tiền mặt toàn tờ trăm tệ bỗng nhiên bị nhét vào tay cậu.
Đào Trĩ sững sờ.
“Chỉ có bấy nhiêu tiền mặt, cầm trước đi.” Phó Tranh nói mà vẫn giữ giọng không kiên nhẫn: “Tan học xong đi mua cái smartphone, tôi thật sự chịu hết nổi cậu rồi.”
Dừng lại một chút, hắn bổ sung: “Tôi trả.”
Đào Trĩ: “A?”
Cái này... là cho mình?
Đào Trĩ vẫn không hiểu rõ ý đối phương.
“A cái gì mà a.” Phó Tranh bực mình: “Còn ngây ra đó làm gì, 8 giờ tôi phải đi học.”
“Đi học thay đi.”
Đào Trĩ: “...”
Được thôi.
Cậu buộc phải thừa nhận, mình đã động lòng vì một ngàn tệ này.
Một ngàn tệ đó, cậu phải đi làm thêm bao nhiêu giờ mới kiếm được cơ chứ. Đào Trĩ ngây ngốc nhận lấy tiền, hỏi tên phòng học xong thì đầu óc lộn xộn mà đi thay lớp giúp hắn.
Tan học, cậu không dám ra căn tin mua gì, vì sợ tốn tiền.
Sau khi về phòng, lại ngồi nghĩ một lúc, càng nghĩ càng thấy cục tiền kia như bỏng tay, cảm thấy mình không nên nhận... Đào Trĩ tiếc nuối mà tự đấu tranh nội tâm nửa tiếng, cuối cùng rưng rưng quyết định mang tiền trả lại.
Phó Tranh không nhận.
Không chỉ không nhận, còn tạt lại một câu: “Đừng có phiền người khác.”
Hôm sau, Phó Tranh lại đưa cho Đào Trĩ một chiếc điện thoại đời mới nhất.
Ném thẳng lên bàn trước mặt cậu, rồi bảo:
“Những cái việc làm thêm linh tinh kia dẹp hết đi. Sau này cậu chỉ cần phục vụ tôi, hiểu chưa? Giặt quần áo, mua cơm, đánh giày, lấy đồ chuyển phát nhanh, tôi bảo cậu làm gì thì làm hết cho tôi.”
“Tôi sẽ trả tiền cho cậu.”
Từ đó, Đào Trĩ chính thức trở thành “tùy tùng nhỏ” mà Phó Tranh dùng tiền thuê.
Cậu chăm chỉ làm việc, nghe lời Phó Tranh răm rắp, chăm sóc hắn chu đáo đến mức bới cơm cũng phải cầm đũa sẵn, rót nước phải mở nắp sẵn chai, trình độ hầu hạ như thể đang phục vụ một “em bé to xác”.
Mà Phó Tranh cũng không bạc đãi, thường xuyên cho tiền, chỉ trong hai tuần đã đưa cho Đào Trĩ hơn bảy tám nghìn.
Đối với Đào Trĩ mà nói, đó thật sự là một khoản tiền khổng lồ.
Cậu từng nghĩ: Đây đúng là một công việc tốt.
Cho đến khi xảy ra chuyện "sinh viên đại học bắt nạt học sinh cấp ba".
Phó Tranh vậy mà lại đích thân chạy tới trường cấp ba gây chuyện, đúng là khó mà tin nổi, cũng thật sự mất mặt.
Hy vọng sau này sẽ không còn chuyện như vậy nữa. Phó Tranh chỉ cần sai cậu đi chạy việc vặt là được rồi, chuyện bắt nạt người khác, cậu vừa không làm được, lại còn bị mắng, thật sự rất oan ức.
Mang theo kỳ vọng tốt đẹp cho tương lai, Đào Trĩ đi trên đường quay về ký túc xá.
Lúc sắp đến dưới lầu, ba lô của Phó Tranh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại dồn dập.
Có điện thoại gọi đến.
Đào Trĩ ngẩn người.
Chẳng lẽ Phó Tranh để quên điện thoại trong ba lô?