- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- A! Tôi Sao
- Chương 4
A! Tôi Sao
Chương 4
“Thì sao?” Phó Tranh cười lạnh:
“Chỉ vì hai tụi tôi có chút mâu thuẫn mà hợp tác bị đổ vỡ á? Nếu mà thật như thế, thì Phó Tư Hoành nên tự kiểm điểm lại năng lực làm việc của mình đi.”
“Thôi thôi, đừng nói nữa.”
Phó Tranh mặt đầy chán ghét, hiển nhiên không muốn nhắc lại chuyện này chút nào.
Hắn quay sang gọi một tiếng: “Đào Trĩ.”
Ngay lập tức, Đào Trĩ với tư cách là tùy tùng đủ tiêu chuẩn, có gọi liền ứng:
“Dạ, tôi đây!”
Phó Tranh đưa ba lô cho cậu.
“Mang về ký túc xá. Còn nữa...”
Phó Tranh không biểu cảm, lạnh lùng nói:
“Về học lại cách làm đàn em cho đàng hoàng, đừng làm tôi mất mặt nữa.”
Trong khoảng thời gian này...
Hoặc có thể là rất lâu về sau, người bên cạnh có thể sai khiến được, chỉ có mình Đào Trĩ.
Đào Trĩ bắt buộc phải thông minh hơn một chút.
“Dạ.”
Cậu sinh viên ngoan ngoãn đáp lời.
Sau khi ném hết đồ đạc cho Đào Trĩ, Phó Tranh liền rủ bạn đi đến phòng tập boxing.
Phần còn lại trong ngày hôm nay của Đào Trĩ thì khá đơn giản:
Cậu sẽ mang ba lô của Phó Tranh về ký túc xá, sau đó đến thư viện đọc sách, tiếp tục học cách làm một đàn em, tùy tùng đủ tiêu chuẩn.
Cũng coi như là tạm ổn.
Ít nhất hôm nay không cần tiếp tục đi theo Phó Tranh.
Nghĩ tới đây, khi thấy hai người kia quay lưng rời đi, cậu thở phào nhẹ nhõm.
So với việc đi theo Phó Tranh làm mấy chuyện bắt nạt người khác, Đào Trĩ vẫn thích làm chân chạy vặt hơn.
Vừa không khiến lương tâm cắn rứt, lại không phụ công cậu nhận tiền, một công đôi việc.
Đúng vậy, Đào Trĩ nhận tiền để làm việc cho Phó Tranh.
Tiền thật, lương thật, phát đúng hạn kiểu như ký hợp đồng làm thuê.
Nói cách khác, Phó Tranh là ông chủ của cậu.
Chuyện bắt đầu từ sau kỳ nghỉ Quốc khánh.
Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ, Phó Tranh dọn vào ký túc xá.
Vừa mới tới, hắn đã vênh mặt sai khiến Đào Trĩ, ném hành lý cái “rầm” xuống đất, không khách khí chút nào, bảo Đào Trĩ dọn giùm.
Đào Trĩ là người hiền lành.
Tuy có hơi ngốc, nhưng vì Phó Tranh nói chuyện quá đỗi “đương nhiên”, nên cậu cũng ngốc ngốc mà làm theo.
Lôi quần áo trong va-li ra treo vào tủ, giày xếp dưới kệ, giúp trải drap, sắp xếp chăn gối... tất tần tật.
Phó Tranh thì thản nhiên hưởng thụ sự phục vụ ấy, chẳng thèm nhúng tay giúp lấy một chút.
Lại càng đừng mong có lời cảm ơn.
Chỉ lạnh lùng phán một câu:
“Cũng không tệ.”
Đào Trĩ: “...”
Bạn cùng phòng mới này... quái lạ thật.
Nhưng Đào Trĩ cũng không để tâm lắm.
Dù sao khi đó cậu cũng rảnh, coi như giữ hòa khí với bạn cùng phòng thôi.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- A! Tôi Sao
- Chương 4