Nhưng gần đây bên cạnh lại không có người, mà đúng lúc ấy, Đào Trĩ đang có mặt ở ký túc xá.
Thế là bị hắn kéo theo làm "lính gác".
Nhưng ai mà ngờ được, Đào Trĩ đến dọa người cũng không biết làm!
Lúc trước đã dặn rõ rồi, cảnh cáo xong thì giao cho Đào Trĩ đóng vai "chó săn", bước lên nói vài câu hung dữ, sau đó vỗ vào mặt đối phương, diễn lời thoại kiểu:
“Đây là kết cục khi chọc giận thiếu gia Phó của tụi tao, hiểu chưa?”
Kịch bản viết sẵn hết cả rồi.
Kết quả là... Đào Trĩ khen ngược.
Nghĩ mà tức, càng nghĩ càng giận.
Thật sự chịu hết nổi rồi.
Ra ngoài toàn khiến hắn mất mặt!
Phó Tranh cực kỳ bực bội.
Hắn hít sâu một hơi, ấn mạnh ngón tay lên huyệt thái dương đang giật giật vì tức, rồi giận dữ tu một ngụm cà phê đá kiểu Mỹ mới mua, cuối cùng cũng miễn cưỡng đè nén được cơn khó chịu với Đào Trĩ.
Nhưng Đào Trĩ thì hoàn toàn không cảm thấy mình có gì sai cả.
Bởi bản thân cậu vốn nghĩ vậy thật mà.
Bắt nạt người khác là chuyện không đúng.
Từ nhỏ đến lớn, Đào Trĩ luôn ngoan ngoãn lễ phép, tính cách hiền lành, sống suốt 18 năm chưa từng cãi nhau với ai, đến mặt đỏ cũng chưa bao giờ.
Bây giờ đột nhiên bắt cậu đi đe dọa người khác... thật sự là làm không được.
Có thể đứng sau lưng Phó Tranh, vươn ngực thẳng lưng để hắn tăng khí thế đã là quá cố gắng rồi.
Nhưng như vậy vẫn không thể khiến Phó Tranh hài lòng.
Muốn kiếm ít tiền thật là khó...
Đào Trĩ thở dài một hơi.
Lúc lấy lại tinh thần và tiếp tục nghe cuộc nói chuyện của hai người kia, chủ đề đã đổi từ lúc nào.
Nhưng vẫn là chuyện liên quan đến việc "gây sự" trước đó.
“Anh cậu không phải đã bảo cậu đừng có trêu chọc hắn rồi sao?”
“Cậu làm vậy chẳng phải là cãi lời anh Hoành à?”
Giọng người bạn của Phó Tranh càng nói càng nhỏ, trên mặt còn thoáng vẻ sợ hãi, rõ ràng là rất e dè “anh Hoành” này:
“Anh Hoành mà nổi giận thì...”
Đào Trĩ ngẩng đầu, trong mắt là sự tò mò.
Tuy trong lòng đang ngập tràn oán khí với Phó Tranh, nhưng cậu vẫn tò mò muốn biết cái người họ gọi là “anh Hoành” kia là ai.
Nhưng Phó Tranh thì làm như chẳng có chuyện gì to tát.
Ngoài việc sắc mặt ngày càng khó coi, hắn hoàn toàn không có chút sợ hãi nào.
“Anh ta nói gì thì tôi phải nghe à?”
“Tôi mới chỉ đi cảnh cáo cái tên ngốc đó vài câu thôi, đã làm sao? Tôi còn chưa đánh hắn đấy!”
“Nhưng mà người ta dù sao cũng là thiếu gia nhà họ Thích, mà gần đây anh cậu chẳng phải đang hợp tác với nhà họ Thích sao...” Người bạn cố gắng khuyên.