Người này đúng là người tốt.
Đào Trĩ biết đối phương đang giúp mình hòa giải, liền lau mồ hôi trên trán, quay đầu lại nhìn người ta bằng ánh mắt cảm kích.
Một đôi mắt trong trẻo, sạch sẽ, chứa đầy sự biết ơn chân thành.
Nhìn đến mức người bạn kia của Phó Tranh chẳng hiểu sao lại đỏ cả mặt, vội quay đi chỗ khác.
Không nói mấy chuyện khác, người bạn kia thấy bạn cùng phòng của Phó Tranh quả thật có ngoại hình... rất ổn.
Mặt tròn trịa như trứng ngỗng, cằm nhọn nhỏ, ngũ quan tinh tế xinh xắn... nhưng lợi hại nhất là cái vẻ ngoài thật sự cực kỳ đáng yêu.
Bên trái má có một chút thịt phúng phính, nằm đúng ngay vị trí xương gò má, độ cong vừa đủ, không rõ là béo kiểu trẻ con hay vì lý do gì khác, nhìn vào cứ giống như con chuột hamster nhỏ đang nhét thức ăn hai bên má, đáng yêu đến mức muốn ngất!
Người lớn tuổi thường gọi đây là “hàm châu”, tức tướng mạo phú quý, cả đời thuận lợi may mắn, phúc khí đầy người.
Hắn ta từng kể với Phó Tranh, kết quả là đối phương nghe xong khinh bỉ vô cùng, còn cố ý ngay trước mặt hắn ta đưa tay kéo cái má thịt trắng nõn của đối phương ra, kéo đến méo cả mặt... làm ai nhìn cũng chỉ muốn nhào vô chọc.
Hắn ta ngứa tay từ lâu, nhưng không dám chọc Phó Tranh, vẫn luôn cố nhịn.
Cậu bạn nhỏ này, không chỉ đáng yêu, ánh mắt còn trong veo, tóc đen mềm mại phủ trước trán, khí chất đơn giản sạch sẽ, khiến người ta có cảm giác rất thuần khiết.
Hắn ta nghĩ vậy, nhưng Phó Tranh lại cứ chê bạn cùng phòng là tên ngốc, ngu xuẩn.
Thật chẳng hiểu nổi gu thẩm mỹ của vị đại thiếu gia này là gì.
Dù sao thì... chỉ cần bị Đào Trĩ nhìn bằng ánh mắt như vậy, hắn ta cảm thấy mình có thể tha thứ cho cả thế giới.
Giống như được người đẹp xoa đầu vậy, cả người lập tức trở nên thanh tỉnh dễ chịu hơn.
Một lúc sau, người bạn kia gãi đầu, giả vờ bận rộn nói tiếp chuyện với Phó Tranh:
“Ê, hôm qua hai người không gây huyện gì chứ?”
“Đệt, đừng nhắc nữa.”
Nhắc đến chuyện này là Phó Tranh tức điên, nét mặt Đào Trĩ cũng thay đổi ngay, vội cúi gằm mặt, đến nhìn Phó Tranh cũng không dám nhìn lấy một cái.
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Người bạn kia ngạc nhiên hỏi.
“Không có gì, đừng hỏi.”
Phó Tranh không buồn kể lại, vừa nghĩ tới là đã thấy bực.
Cũng tại... Đào Trĩ lại làm hắn mất mặt.
Vị thiếu gia nhà họ Phó quen với cảnh đi đâu cũng có đàn em theo sau hô hào ủng hộ, bình thường muốn gây chuyện với ai thì dẫn người theo dọa nạt là thao tác cơ bản.