Chương 1

Trường học cách tiệm cà phê gần nhất một đoạn khá xa.

Tiệm nằm ở cuối phố, phía cổng đông, từ chỗ Đào Trĩ đang đứng mà đi bộ tới đó, cả đi lẫn về mất khoảng bốn mươi phút.

Sợ cốc cà phê kiểu Mỹ bị tan đá giữa đường, Đào Trĩ keo kiệt đến mức quét xe đạp công cộng để đi, rút ngắn ít nhất một nửa thời gian.

Sau khi đặt đồ uống cho Phó Tranh thành công, cậu lại vội vàng đạp xe quay về.

Đá chưa tan.

Khi đưa ly cà phê tới tay Phó Tranh, vị đại thiếu gia hay bắt bẻ hiếm khi không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy.

Chiếc nhẫn bạc trên đốt tay phản chiếu ánh nắng, lóe lên trước mắt khiến Đào Trĩ vô thức hơi nheo mắt lại.

“Cũng còn biết cố gắng.” Phó Tranh liếc nhãn dán trên ly, xác nhận số thứ tự không sai, nhếch môi lên.

Ngữ khí nghe không rõ là châm chọc hay khen ngợi, âm điệu quái gở:

“Lần này không lấy nhầm cà phê của người khác cho tôi nữa.”

“Thật xin lỗi mà.” Đào Trĩ lại một lần nữa cúi đầu xin lỗi vì chuyện trước kia đưa nhầm.

Phó Tranh: “...”

Tên này đúng là... khiến người ta không biết nói gì.

Cứ như cố tình làm nũng vậy, cả người toát ra cái vẻ mềm nhũn.

Nói vài câu thôi mà sắc mặt lập tức xụ xuống.

Cúi đầu tưởng người ta không nhìn ra à?

Gương mặt phúng phính, trắng trẻo mềm mại, hơi hơi phồng lên một chút, khóe miệng cụp xuống - rõ ràng là không phục, nói chuyện cũng chẳng chịu nói cho tử tế.

“Thật xin lỗi” thì nói là “thật xin lỗi”, còn thêm cái gì mà “thật xin lỗi mà”... đúng là nũng nịu.

Yếu đuối.

...

Chỉ có điều, nếu Đào Trĩ biết được đối phương đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ kêu oan.

Vì cậu mà có liên quan gì tới hai chữ “mềm yếu” chứ?

Ai đời bạn cùng phòng kiều khí lại chịu khó lặn lội đi mua cà phê xa thế này?

Còn giúp người ta giặt đồ, đánh giày, điểm danh hộ, lấy đồ chuyển phát, mở nắp chai?

Cậu làm gì cũng làm, chưa từng oán trách một câu.

Đào Trĩ là kiểu người chịu thương chịu khó chính hiệu.

Khóe miệng cụp xuống chẳng qua là vì đang giữa mùa hè nóng bức, đạp xe đi một vòng mệt đến mức không còn sức mà quản nét mặt nữa.

Còn chuyện gương mặt hơi phồng, là trời sinh đã thế rồi.

Phó Tranh đúng là ngang ngược vô lý.

“Ai da, mấy chuyện từ đời nào rồi, thôi đừng lôi ra nói mãi nữa.”

Bạn của Phó Tranh đứng bên thấy bầu không khí bắt đầu kỳ kỳ, vội vàng đổi chủ đề:

“À mà này, nghe nói hôm qua cậu đi gây chuyện với cái thằng con nhà họ Thích kia à?”