Đào Trĩ vượt muôn vàn gian khó từ một vùng núi nghèo đến thành phố lớn học đại học. Gia cảnh quá khó khăn, nhà không có tiền cho cậu học tiếp, Đào Trĩ chỉ có thể tự vay vốn sinh viên để học, vừa học vừa làm kiếm sống. Cậu đi học ban ngày, làm thêm buổi tối, đi sớm về muộn, từng đồng tiêu xài đều phải chi ly tằn tiện, cuộc sống vất vả vô cùng.
Cho đến khi trong ký túc xá chuyển đến một bạn cùng phòng là cậu ấm nhà giàu đời thứ hai. Người bạn cùng phòng này tính tình cực kỳ khó chịu. Ngạo mạn, nhỏ mọn, còn mang đầy tật xấu của con nhà giàu.
Ngay ngày đầu dọn vào, đối phương đã hất mặt sai bảo Đào Trĩ: giặt đồ, đánh giày, điểm danh hộ, lấy đồ chuyển phát... Sau đó tiện tay đưa cậu 1.000 tệ gọi là “tiền tip”. Vừa mới chửi thầm trong bụng sao bạn cùng phòng quá đáng vậy, Đào Trĩ: "Ơ?" Đôi mắt của kẻ ham tiền lập tức sáng rực rỡ.
Từ hôm đó trở đi, Đào Trĩ tận tâm tận lực trở thành “tùy tùng nhỏ” của cậu ấm nhà giàu. Bạn cùng phòng ăn cơm, cậu đưa đũa; bạn cùng phòng uống nước, cậu mở nắp chai. Bạn cùng phòng bắt nạt người ta... Cậu đứng phía sau, lấy thân hình gầy yếu của mình giữ thể diện cho đối phương.
Thế nhưng kỹ năng làm tùy tùng chưa đạt chuẩn, bị mắng một trận, cậu lập tức lao vào thư viện cày mười mấy cuốn tiểu thuyết, học cách làm sao trở thành một “tùy tùng chuyên nghiệp đỉnh cao bá đạo”.
Cuối tuần. Vừa mới trở về từ thư viện, Đào Trĩ phát hiện trong ký túc xá có một vị khách không mời mà đến.
Tây trang, giày da, khí thế lạnh lùng đầy uy nghiêm. Người kia đứng trước mặt bạn cùng phòng, vừa lau vết máu trên khớp ngón tay, vừa dùng đôi giày da sáng bóng lạnh lẽo giẫm lên Thần Tài nhỏ bằng vàng mà bạn cùng phòng đặt trên sàn: “Còn để tao phát hiện mày làm bậy trong trường, thì cút khỏi đây cho tao.”
Cảnh tượng đó làm Đào Trĩ sợ chết khϊếp. Cậu ngơ ngác đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Đợi đến khi người đàn ông kia rời đi, cậu mới vội vã đỡ bạn cùng phòng dậy.
Bạn cùng phòng nghiến răng, lau máu mũi, từng chữ từng chữ nói với Đào Trĩ: “Tôi ra lệnh cho cậu đi quyến rũ anh trai tôi, đùa giỡn anh ta, rồi đá anh ta thật đau. Tốt nhất còn trộm được tài liệu mật của công ty anh ta. Tôi muốn đoạt quyền! Tôi muốn đuổi anh ta đi!”
Đào Trĩ: “?” Hả??? Cậu đen mặt, nhớ lại gương mặt lạnh lùng của người đàn ông vừa rồi, lập tức ngã ngửa ra đất, chỉ vào mình run rẩy nói: “Tôi á? Tôi hả???”
Hướng dẫn đọc:
Song khiết – song mối tình đầu, CP là anh trai với bánh ngọt nhỏ đáng yêu, không theo logic, đọc cho vui là chính.
Có tình tiết nam giả nữ lừa tình trên mạng.
Góc nhìn chính: Đào Trĩ cùng với là anh trai bạn cùng phòng. Tóm tắt một câu: Bảo quyến rũ anh trai người ta, ai dè thành chị dâu. Chủ đề: Cố gắng phấn đấu, làm gì cũng phải làm đến nơi đến chốn.