Phùng thị mím môi, thở dài thườn thượt: "Ta lạ gì cái hạng người đó nữa."
Trong nhà đã ấm áp hơn nhiều, A Lê dìu Phùng thị ngồi xuống mép giường, rồi đi rót cho bà một bát nước ấm. Phùng thị chậm rãi uống cạn, hồi lâu sau mới lấy lại được tinh thần, bà kéo A Lê ngồi xuống bên cạnh, ôn tồn: "Mấy bận trước, Vương thị cũng lân la đến đây mấy lần, bảo Tiết Diên bắt nạt con bà ta, ta cũng đã bồi thường ít bạc gọi là, nhưng lúc đó đâu có nghiêm trọng đến thế, chỉ xước xát chút da thôi, lần này thì đích thị là Sinh Tử đã chọc giận thằng Diên rồi." Bà xoa xoa sống mũi, lắc đầu ngán ngẩm: "Sao nó có thể thốt ra những lời như vậy chứ..."
A Lê vụng về không biết khuyên giải thế nào, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của Phùng thị, lặng lẽ an ủi bà.
"Thôi bỏ đi, hơn thua với loại người như Vương thị, biết bao giờ mới xong, coi như gió thoảng mây bay. Chỉ là chuyện hôm nay đừng để Tiết Diên biết, nếu không, nó thật sự xông vào đập phá nhà người ta mất." Phùng thị đứng dậy, bảo A Lê: "Có mệt không con, mệt thì cứ ngủ một giấc đi, lát nữa đến bữa cơm tối, ta gọi."
A Lê lắc đầu, lăng xăng chạy đến bên bàn: "Con không mệt đâu, con giúp a ma dọn dẹp bát đũa."
Phùng thị cuối cùng cũng nở một nụ cười hiền từ: "Đúng là con bé ngoan."
A Lê cong môi cười, tay thoăn thoắt làm việc, nhưng chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu hỏi: "A ma, vậy mình có thật sự phải đền bạc cho họ không ạ?"
"Kẻ động tay trước bao giờ cũng là người sai, nếu Sinh Tử không ăn nói hồ đồ như vậy, thì lỗi này ta đã vui vẻ nhận rồi. Nhưng bây giờ... cứ kệ cho con mụ đó làm ầm ĩ lên, một xu cũng đừng hòng moi được từ ta." Giọng Phùng thị nhẹ bẫng: "Cái tật ăn nói hàm hồ, phải trị cho chừa."
Nghe bà nói vậy, A Lê ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng, cười hì hì ôm bát đũa vào bếp.
A Lê không ngờ rằng, ngay chiều hôm đó, khắp thôn trên xóm dưới đã râm ran những lời đồn thổi về nàng. Người ta bảo nàng có tướng hồ ly, ỷ vào nhan sắc mà quyến rũ người, khiến Phùng thị mua nàng về làm vợ cho Tiết Diên, còn cưng như trứng mỏng. Rồi thì Tiết Diên ngoài cái mã ra thì vô dụng, có phước lắm mới vớ được một cô nương như vậy, chắc giờ đang trốn ở xó nào đó mà cười toe toét cả ngày.
Cánh cửa phòng bị đạp tung ra, A Lê đang làm theo lời Phùng thị, ngồi xổm bên lò sưởi trong phòng bà để hâm rượu.
Rượu này là do Phùng thị tự tay hái hoa quế ủ vào tháng chín năm ngoái. Hương thơm nồng nàn, lại thoang thoảng vị nho dại, hâm nóng lên một chút, vị ngọt ngào đậm đà lan tỏa khắp căn phòng.
Một tiếng động lớn vang lên sau lưng, A Lê giật mình hoảng hốt, vội vàng đứng dậy, liền bắt gặp ánh mắt chẳng mấy thiện cảm của Tiết Diên.
Trời lạnh thấu xương, hắn chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác đen mỏng manh, dáng người cao lớn, ẩn trong bóng tối mờ ảo của ánh nến. Mắt Tiết Diên dài và hẹp, mí mắt lót bên trong, trên mí có một nếp gấp mờ nhạt, sống mũi cao thẳng, khi môi mím chặt lại, trông có vẻ xa cách và khó gần.
Nhưng quả thật hắn có một khuôn mặt rất đẹp, phảng phất nét bất cần, ngỡ như một kẻ lêu lổng, nhưng lại khiến người ta khó lòng ghét bỏ.
Giờ này còn xông vào phòng, ngoài Tiết Diên ra thì còn ai vào đây. A Lê nhận ra hắn, khẽ hé môi, định bụng chào hỏi vài câu, lại bị ánh mắt sắc như dao của hắn làm cho rụt người.