Chương 8

Bên kia Vương thị vẫn gào mồm lên, A Lê vội chạy đến bên cạnh Phùng thị, nắm lấy tay bà, nhỏ giọng an ủi: "A ma đừng giận..."

A Lê vừa lên tiếng, Vương thị mới để ý đến sự hiện diện của nàng. Bà ta nghiêng đầu nhìn, ánh mắt chạm vào khuôn mặt A Lê thì con ngươi co lại, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, không rời mắt, miệng thì hỏi Phùng thị: "Đây là con cái nhà ai vậy?"

Phùng thị giận tím mặt, kéo A Lê ra sau lưng, im lặng không đáp.

Vương thị nhướng mày, đột nhiên vui mừng ra mặt: "Chẳng lẽ là cháu gái họ hàng xa nhà bà?"

Phùng thị lạnh lùng nói: "Thì sao?"

Vương thị càng thêm hớn hở, thậm chí còn tiến lên một bước, giọng nói thân thiết hơn hẳn: "Thật ra mấy lời ta vừa nói chỉ là đùa thôi, láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, còn thân hơn cả anh em ruột thịt ấy chứ. Trẻ con còn non dại, va vấp chút ít cũng khó tránh, trầy da tróc vảy có đáng là bao."

Bà ta cười tươi, đưa tay muốn sờ mặt A Lê: "Ta thấy cô nương nhà bà xinh xắn dễ thương quá, Sinh Tử nhà ta cũng chưa kén chọn ai, lại là hàng xóm láng giềng, hay là..."

A Lê lùi lại một bước, tránh bàn tay của Vương thị, mí mắt Vương thị giật giật. Bà ta còn chưa kịp nói hết câu, đã bị Phùng thị nhổ cho một bãi nước bọt: "Nằm mơ!"

Vương thị cảm thấy mặt mát lạnh, lập tức định giở giọng chửi đổng, nhưng vừa ngẩng lên đã thấy Phùng thị xách cây chổi quét sân xông về phía bà ta, quát lớn: "Cút xéo khỏi nhà ta!"

Phùng thị xưa nay đối đãi với người khác luôn rộng lượng, ôn hòa lễ độ, chưa từng nổi giận đến vậy. Cây chổi cao gần bằng người, rộng cả một sải tay, được làm bằng cật tre cứng cáp, quệt vào người là rách da như chơi. Dù Vương thị có đanh đá đến đâu cũng bị dọa cho chạy thục mạng, người dính đầy bùn đất.

Cuối cùng bà ta lùi đến mép cửa, chật vật lau vệt tuyết bẩn trên đầu, rồi giơ ngón tay chỉ thẳng vào mũi Phùng thị gào lên: "Bà già kia được voi đòi tiên, ta nói cho bà biết, chuyện này chưa xong đâu, bà chờ đấy!"

Nói xong, bà ta lại quay phắt sang A Lê, hậm hực: "Con nhỏ này có chắc đã là cháu gái bà không đấy? Nghe đâu ngoài thành có mấy mụ mối hay lảng vảng, khéo bà mua nó từ đó về, định gả cho thằng Tiết Tứ nhà bà chứ gì! Cũng phải thôi, nhà bà có tiền đâu, có đất đâu mà khoe, thằng Tiết Tứ nhà bà ngoài cái mã ra thì có tích sự gì, lại còn phá phách nữa, gái nhà lành nào thèm rước? Không mua một con về, thì nó ế chỏng gọng đến già!"

Mặt Sinh Tử lúc đỏ lúc trắng, hết nhìn đông lại ngó tây, sợ Tiết Diên bất thình lình xuất hiện, hắn ta gần như van nài, kéo Vương thị ra ngoài: "Mẹ ơi, mẹ bớt lời đi mà."

"Cút cho khuất mắt tao!" Vương thị hất mạnh Sinh Tử ra, thở phì phò hai hơi, gằn giọng: "Hôm nay bà dám sỉ nhục ta thế này, Vương Liên Thúy ta chưa từng nuốt cục tức này đâu. Bà cứ chờ đấy, ta mà không làm cho nhà bà gà bay chó sủa thì ta theo họ Phùng nhà bà!"

Quay sang Vương thị quát Sinh Tử: "Còn không mau về, đứng đấy hầu hạ chúng nó dưỡng già à?" Rồi quay ngoắt người, sải bước đi thẳng.

Nhìn theo bóng lưng Vương thị khuất dần, mặt Sinh Tử xám như tro tàn, vội vã quay lại, cúi gằm mặt xin lỗi Phùng thị và A Lê mấy câu, rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo mẹ.

Sân nhỏ cuối cùng cũng trở lại vẻ yên ắng vốn có. A Lê lon ton chạy đến bên Phùng thị, lấy cây chổi trong tay bà, cẩn thận dựng vào góc tường, rồi đỡ lấy cánh tay bà, nhỏ nhẹ: "A ma, mình vào nhà thôi bà, đừng chấp nhặt với cái loại đàn bà vô lý đó, không đáng đâu ạ."