Sinh Tử cau mày, định khuyên can thêm. Vương thị lại lùi sang một bên, chẳng màng tuyết trên mặt đất đã ngập quá mu bàn chân, ngồi phịch xuống, khóc lóc: "Ta ăn ở thế nào, mà lại nuôi ra cái thằng con bất tài vô dụng như thế này. Bị người ta dẫn cả đám đuổi đánh không biết bao nhiêu trận rồi mà vẫn không dám hé răng! Lần này thì gãy tay rồi, lần sau sợ là gãy chân mù mắt mất thôi!"
Bà ta lau nước mắt, căm phẫn ngẩng đầu nhìn Phùng thị: "Cháu trai bà dạy dỗ gây họa thì bà phải bồi thường! Cánh tay của Sinh Tử nhà ta bị vặn lệch rồi, sau này nếu không chữa khỏi mà tàn tật, bà phải nuôi nó cả đời!"
Phùng thị im lặng đứng một bên xem bà ta làm trò. Đến khi thấy bà ta đã bình tĩnh lại, bà mới chậm rãi mở miệng: "Ngoài này lạnh lắm, ngươi đứng lên đã rồi vào nhà nói chuyện."
"Không cần thiết!" Vương thị cười lạnh một tiếng: "Con trai ta lần này bị trẹo tay, tổn thương gân cốt mất cả trăm ngày. Sắp đến mùa xuân rồi, không có nó thì ai đi cày ruộng? Chuyện này đâu chỉ là tiền thuốc men thôi đâu. Hoặc là bà cho một người đến làm thuê cày ruộng cho chúng ta, hoặc là bồi thường cho chúng ta một nửa số thu hoạch sau vụ thu. Bằng không thì ra công đường gặp nhau!"
Rõ ràng là bà ta đang kiếm cớ gây sự.
A Lê trong lòng lạnh đi một chút, nghiêng đầu nhìn Phùng thị. Vẫn thấy bà giữ vẻ mặt bình tĩnh, chỉ lặp lại một câu: "Ngươi đứng lên rồi nói chuyện đi."
Nghe vậy, Sinh Tử vội vàng mượn cớ: "Đứng lên thôi mẹ." Nói rồi cậu xiêu vẹo người định kéo bà ta dậy.
Có lẽ cũng thấy lạnh, Vương thị thuận thế phủi tuyết rồi đứng lên, hếch cằm hừ một tiếng: "Bà còn gì để nói?"
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Phùng thị mới lên tiếng: "Vừa nãy ngươi nói Tiết Diên đánh Sinh Tử nhà ngươi, là vì Sinh Tử chửi nó."
Bà chậm rãi nói: "Ta nhìn Tiết Diên lớn lên, tính tình nó thế nào ta rõ như lòng bàn tay. Nếu chỉ cãi nhau dăm ba câu, nó sẽ chẳng động tay động chân, huống chi là dẫn cả đám người đi bắt nạt một ai. Ngươi muốn ta bồi thường cũng được, nhưng phải nói cho ta hay, Sinh Tử đã nói những gì xúc phạm đến nó."
Vương thị trợn mắt: "Chỉ vì mắng nó vài câu mà đáng bị ăn đòn? Dù có hỗn hào chửi cha mắng mẹ, cũng không đến mức đánh người ta thừa sống thiếu chết như vậy chứ, chẳng khác nào muốn gϊếŧ người, gây án mạng!"
Phùng thị chẳng buồn nhìn bà ta làm ầm ĩ, quay sang nhìn Sinh Tử, nói: "Ngươi nói cho ta biết, ngươi đã lăng mạ nó những gì?"
Sinh Tử run rẩy, kéo tay Vương thị định chuồn ra ngoài: "Mẹ, đại phu bảo con không sao cả, có làm sao đâu mà mẹ cứ làm rùm beng lên thế, mình về nhà thôi..."
Bà tiến lên một bước, chặn trước mặt Sinh Tử, kiên quyết hỏi: "Ngươi đã nói gì với Tiết Diên?"
Vương thị kéo tay áo Sinh Tử, bất mãn nói: "Cứ việc nói cho bà ta, sợ gì, có mẹ ở đây, xem ai dám động đến một sợi tóc của con!" Bà ta nói với giọng đầy khıêυ khí©h, liếc xéo, ra vẻ hung hăng lắm.
Sinh Tử mím môi, hồi lâu sau mới lí nhí: "Con nói nó là loại không cha không mẹ, chỉ biết bám váy một bà già sống lay lắt qua ngày, cả đời chẳng làm nên trò trống gì..."
Hắn chưa dứt lời, sắc mặt Phùng thị đã lạnh như băng. Sinh Tử run rẩy môi, ngượng ngùng ngậm miệng, không dám hé răng thêm lời nào.
A Lê đứng sau lưng Phùng thị, thấy bàn tay bà buông thõng bên người đã nắm chặt thành quyền, biết những lời này đã đâm trúng tim đen của bà. Tiết Diên chẳng khác nào sinh mệnh của bà, bị người ta sỉ nhục như vậy, lòng bà chắc chắn đau đớn lắm.