- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- A Lê
- Chương 6
A Lê
Chương 6
Phùng thị vỗ nhẹ tay nàng, nếp nhăn nơi khóe mắt vì vui mừng mà hằn sâu, nói: "Nhà ta điều kiện kém quá, để con chịu khổ rồi. Đợi ấm hơn chút nữa, ta sẽ đi nhặt cành liễu về đan giỏ bán, kiếm tiền mua cho con một bộ váy áo đẹp hơn." Bà kéo A Lê xoay một vòng, lại nói: "A Lê nhà ta xinh đẹp thế này, phải ăn mặc đẹp vào mới không uổng."
A Lê cười e thẹn, tay kéo lấy cổ tay Phùng thị, ngoan ngoãn nói: "Tay a ma lạnh rồi, để con ủ ấm cho a ma nhé."
*
Giờ ngọ, Phùng thị cẩn thận lấy ra hai quả trứng gà làm cho A Lê một bát trứng chưng, điểm xuyết hành lá xanh biếc, thơm ngon mịn màng, chỉ ngửi thôi đã thấy thèm thuồng. A Lê không dám ăn một mình, dù Phùng thị từ chối, nàng vẫn lấy thêm một cái bát, múc ra hơn nửa bát trứng chưng cho bà. Hai người ngồi cạnh nhau, thỉnh thoảng nói vài câu, cười nói vui vẻ, dù chỉ là cháo khoai lang cũng ăn rất ngon.
Ăn xong miếng cuối cùng, A Lê đặt đũa xuống, đang định đứng dậy đi rửa bát thì bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa "bình bình bình", xen lẫn tiếng hét the thé của một người phụ nữ: "Người đâu? Chết hết cả rồi à? Mau ra đây cho bà!"
A Lê giật mình, luống cuống nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Phùng thị.
Phùng thị nhíu mày, vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng vẫn rất bình tĩnh. Rõ ràng bà đã trải qua không ít chuyện như vậy rồi. Bà nói: "Chắc là mẹ thằng Sinh Tử nhà bên cạnh. Xem ra Tiết Diên lại đánh nhau với người ta, nên bà ta tìm đến đây phân giải."
Rồi bà chỉnh lại vạt áo, đứng lên: "Để a ma ra xem sao."
A Lê không dám chậm trễ, vội vàng đi theo.
Khi hai người vén rèm cửa bước ra, Vương thị đã chẳng buồn đợi, kéo tay Sinh Tử xông thẳng vào sân. Mấy con gà đang bới tuyết tìm mồi, bị bà ta đá văng tứ tung. Vương thị chống nạnh đứng giữa sân, chỉ thẳng mặt Phùng thị mà mắng: "Bà xem thằng Tiết Tứ nhà bà làm cái trò gì kìa!"
Trong tộc Tiết gia, Tiết Diên là con thứ tư. Ở cái thôn nhỏ này, Phùng thị cũng không tiện xưng hô hắn là thiếu gia mãi, nên thuận theo lão gia phu nhân, gọi hắn là Tứ nhi.
Phùng thị vốn là nhũ mẫu của cha Tiết Diên, địa vị vốn rất cao trong Tiết phủ. Hơn nữa, bà lại có tính tình ôn hòa, điềm đạm. Tiết Diên luôn coi bà như trưởng bối, cung kính lễ phép. Đến Lũng huyện, hàng xóm láng giềng đều đinh ninh Tiết Diên là cháu trai của Phùng thị. Tiết Diên biết chuyện, nhưng cũng không hề giải thích. Phùng thị cũng chỉ cười trừ cho qua, không nói thêm gì.
A Lê đứng sau lưng Phùng thị, nhìn Sinh Tử đang nép bên cạnh Vương thị. Hắn là một thiếu niên cao lớn, khoảng mười bảy mười tám tuổi, da ngăm đen, thân hình rắn chắc, chỉ là ánh mắt có chút lảng tránh.
Cẳng tay phải của hắn bị nẹp gỗ treo trước cổ, mắt thì bầm tím, khóe miệng còn rỉ máu, trông có vẻ như bị đánh cho thê thảm.
Sinh Tử dường như không muốn Vương thị làm ầm ĩ ở đây, kéo tay áo bà ta, nhỏ giọng: "Mẹ à, thôi mình về đi. Cãi nhau với người già thì được gì..."
Vương thị trợn mắt, hằn học: "Mày muốn đi thì mày đi! Bà đây không tin là trời đất bao la này lại không có vương pháp. Cả cái Lũng huyện này mặc cho thằng Tiết Tứ nhà bà ta tác oai tác quái? Mày chỉ mắng có vài câu thôi mà đã đánh người ta ra nông nỗi này. Nhỡ ngày nào đó sơ ý giẫm phải chân nó một cái, có phải nó sẽ cầm dao chém cả nhà chúng ta không!"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- A Lê
- Chương 6