Chương 5

Bà mang một ngọn nến ngắn đến, đốt lên rồi đặt lên bàn. Ngọn lửa nhảy múa, chỉ soi sáng được một khoảng nhỏ xung quanh. Phùng thị thấy A Lê đứng ngơ ngác một bên, liền trách yêu kéo nàng ngồi xuống giường sưởi, lại lấy một chiếc chăn bông khoác lên vai nàng, nói: "Hôm nay lạnh lắm, con cứ ở đây sưởi ấm một lúc, ta đi đun cho con một thùng nước nóng để tắm, cho đỡ mệt. Còn những việc khác thì không vội, đốt lửa nấu cơm, những việc này sau này A ma sẽ từ từ dạy con."

A Lê cúi đầu nhìn chiếc chăn bông màu xanh lam, tuy có hơi cũ nhưng sạch sẽ gọn gàng. Nàng khoác hờ chăn lên người, sợ bụi bẩn trên quần áo làm bẩn mặt chăn, lại rụt rè cười một tiếng, nói cảm ơn.

Lúc A Lê cười, dưới môi có hai lúm đồng tiền sâu, trông vừa thanh tú vừa linh động.

Phùng thị vui vẻ, lại đưa tay nặn nặn dái tai nàng, an ủi vài câu rồi mới ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, mùi khói của lá ngô bị đốt cháy bay tới, giường sưởi cũng dần ấm lên. A Lê nhìn chằm chằm vào chậu lan quân tử ủ rũ ở góc tường, im lặng nhìn một hồi lâu, trong lòng lại nghĩ.

Nếu nàng cứ thế này mà đến liệu Tiết Diên có bằng lòng không?

Ở vùng quê Lũng huyện, tắm rửa chỉ dùng nước sạch, cùng lắm là pha thêm chút nước vo gạo. Những thứ như xà phòng thơm ở Dương Châu có thể thấy ở khắp nơi thì ở đây lại không có. Phùng thị thương A Lê, lục tung tủ bếp mới tìm ra được nửa hũ táo đậu, cùng với một chiếc khăn đưa cho nàng.

Táo đậu: một loại bột giặt rửa thời xưa, làm từ bột đậu, có tác dụng tẩy sạch và dưỡng da.

Nước nóng bốc hơi nghi ngút, sau khi vừa lạnh vừa mệt, A Lê ngâm mình một lúc chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt đều rã rời. Nàng cẩn thận lau sạch người, gội đầu hai lần, không dám nán lại thêm nữa, vội vàng đứng dậy.

Phùng thị nghe tiếng động liền bước vào, đưa cho A Lê một bộ đồ lót và một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh đậm, chất liệu vải mềm mượt, vẫn mới khoảng tám phần.

Bà giúp A Lê chỉnh lại vạt áo, cười nói: "Đây vốn là quần áo của ta mấy năm trước, lúc rời kinh thành cũng mang theo về, chỉ là tay thường làm việc nặng nên cũng không mặc mấy lần. Trước khi đưa cho con còn sợ mặc vào trông già đi, bây giờ xem ra, lại rất đẹp."

A Lê vốn trắng trẻo thon thả, đứng đó toát lên vẻ tĩnh lặng, dù chiếc áo khoác có hơi cồng kềnh, nhưng vẫn xinh đẹp. Nàng mỉm cười đáp lại, nhẹ nhàng nói: "A ma, quần áo đẹp lắm ạ."