Chương 3

Phùng thị thở dài nói: "Cây đổ bầy khỉ tan, đạo lý này con hiểu mà, nhà họ Tiết vốn là một gia tộc lớn, nhưng sau khi tan rã, vận khí cũng tan hết. Ta vốn là nô tài của đại phòng, từng làm vυ" nuôi của lão gia, từ nhỏ đã trông thiếu gia lớn lên. Sau này lão gia ra tù rồi lâm bệnh qua đời, phu nhân treo cổ tự vẫn, gia nô bỏ trốn hết, thiếu gia cũng không có ai chăm sóc. Ta không đành lòng nhìn cậu ấy cứ buông thả như vậy, liền đưa cậu ấy về quê ở Lũng huyện."

Nghe bà nói vậy, A Lê trong lòng chợt động, mơ hồ nhận ra mục đích Phùng thị mua nàng.

"Tiết Diên tính tình ngang ngược, ương ngạnh lại nóng nảy, từ nhỏ đã như vậy. Sau khi xảy ra chuyện đó thì càng không thể quản được. Cậu ấy vốn không muốn cùng ta trở về, là ta quỳ xuống cầu xin, cậu ấy mới chịu. Nhưng dù sao ta cũng đã già, Tiết Diên quyết tâm không muốn học làm người tốt, ta khuyên không được, ngăn cũng không nổi. Cậu ấy năm nay mới mười bảy tuổi, mà ta đã sáu mươi, ta chỉ sợ nếu có ngày ta không chống đỡ nổi nữa, trên đời này chỉ còn lại một mình cậu ấy, cậu ấy sẽ đi vào con đường sai trái."

Phùng thị đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt, hồi lâu lại nói: "Ta biết bản tính cậu ấy không xấu, trước kia tuy cũng nghịch ngợm, kết giao với một đám bạn bè vô học, ra đường uống rượu, đánh nhau, nhưng cũng không làm ra chuyện gì quá đáng. Sau này lão gia bệnh nặng không uống được thuốc, là cậu ấy quỳ xuống tự mình đút thuốc cho lão gia. Sau khi phu nhân tự vẫn, cậu ấy quỳ trước linh đường ba ngày ba đêm... Ta vẫn luôn cảm thấy cậu ấy là một đứa trẻ rất tốt, chỉ là thiếu chút thời gian. Nếu sau này cậu ấy đi vào con đường đúng đắn, sẽ không còn khiến người ta phải lo lắng nhiều như vậy nữa."

A Lê không biết nên nói gì, nàng cắn môi, từ trong áo lấy ra một chiếc khăn tay đã được giặt sạch sẽ đưa qua, nhẹ nhàng nói: "A ma, đừng khóc nữa, trời lạnh thế này, sợ làm hỏng mắt ạ."

Phùng thị dừng bước, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nói: "May mắn là, A ma đã gặp được con."

A Lê im lặng hồi lâu, mới lên tiếng: "Nhưng mà, A ma, con có thể làm được gì chứ."

"Nam nhân trước lập gia sau lập nghiệp. Cậu ấy một mình buông thả quen rồi, nếu có một cô nương hiểu biết lễ nghĩa ở bên cạnh trông nom, có lẽ sẽ bớt lông bông hơn. Ta thực sự không nghĩ ra được cách nào khác, huống hồ cậu ấy cũng đã đến tuổi thành thân, nhà họ Tiết chỉ còn lại một mình cậu ấy, dù cậu ấy có hư hỏng thế nào cũng không thể để dòng dõi này đứt đoạn. Lũng huyện hoang vắng, ngay cả nam nhân ở đây phần lớn cũng không biết chữ, huống hồ là nữ nhi, cộng thêm dân phong hung hãn, không tìm được mấy người hợp ý ta. Mấy ngày trước nghe nói có một số cô nương trẻ tuổi được đưa từ bên ngoài đến, ta đi xem thử... Con mình thì mình thương, người khác không coi trọng Tiết Diên, ta lại coi như báu vật, tóm lại là ta không gặp được người nào ưng ý."