Chương 10

Ánh mắt kia sắc bén và đầy tính xâm lược, dù người đối diện chẳng làm gì sai cũng vô thức cảm thấy chột dạ.

Trong tay A Lê vẫn còn cầm bầu rượu ấm áp, nhưng chẳng xua được cái lạnh đang bò dọc sống lưng. Nàng khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng lấy hết can đảm khom người hành lễ với Tiết Diên, khẽ nói: "Vậy, chàng cứ nghỉ ngơi trước, ta đi tới nhà bếp tìm a ma."

"Đứng lại!"

Hai chữ thốt ra lạnh lùng, hờ hững, không chút tình cảm, nhưng lại mang khí thế áp bức người khác.

A Lê vừa kịp bước hai bước, liền cứng đờ không dám nhúc nhích. Nàng quay lưng về phía Tiết Diên, ánh mắt dừng trên tấm màn bông ở cửa, thầm mong Phùng thị bất ngờ bước vào giải vây cho nàng.

Phía sau, Tiết Diên đã chậm rãi tiến đến, dừng lại bên cạnh nàng. Trên người hắn thoang thoảng mùi hương gỗ tùng tự nhiên, hòa lẫn với hơi lạnh của tuyết, thứ hương ấy xộc vào mũi, còn tỉnh táo hơn cả trà đặc. A Lê nín thở, các ngón tay siết chặt, không biết phải ứng phó thế nào cho phải.

Tiết Diên hơi cúi người, ghé sát mặt nàng, khẽ hỏi: "Ngươi là ai?"

A Lê cụp mắt xuống, dịu dàng đáp: "Ta là A Lê."

"Ngươi vì sao lại ở trong nhà ta?"

Câu hỏi này nghe chừng bình thường, nhưng lại khiến người ta khó mở lời. A Lê cắn nhẹ môi dưới, hồi lâu sau mới chậm rãi đáp: "Là... A ma đã mua ta về nhà. Sáng nay."

"Ồ..." Tiết Diên tỏ vẻ bừng tỉnh, đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống nàng với vẻ mặt như cười như không, rất lâu sau cũng không có động tĩnh gì khác. A Lê cho rằng hắn đã chấp nhận chuyện này, đang chuẩn bị lặng lẽ lùi ra ngoài tìm Phùng thị, nhưng đầu ngón chân còn chưa kịp nhúc nhích, đã cảm thấy tay mình bỗng nhẹ bẫng. Bầu rượu bị hắn cướp lấy, bóng đen vụt qua trước mắt trong chớp mắt, tiếp theo là một tiếng nổ giòn tan, kèm theo tiếng quát lạnh băng của Tiết Diên: "Cút!"

Bình sứ vỡ tan tành, mảnh vỡ bay tới rách cả vạt váy nàng, mu bàn tay cũng ướt đẫm một mảng nóng hổi.

Cơn giận của hắn bộc phát quá đột ngột, A Lê ngơ ngác đứng đó, thậm chí còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.

Tiết Diên nheo mắt, gần như nghiến răng nghiến lợi nói với nàng: "Còn không đi, là đợi ta mời ngươi ra ngoài sao?"

A Lê vội vàng lùi lại hai bước, tay đặt lên ngực, nghe trái tim đập như trống bỏi. Nàng không dám nán lại chọc giận Tiết Diên, vừa xoay người định vén rèm ra ngoài, liền thấy Phùng thị mắt ngấn lệ bước vào, vừa giận vừa bất lực gọi một tiếng: "Tiết Diên!"