Năm bị bán cho nhà họ Tiết làm con dâu nhỏ, A Lê mười lăm tuổi.
Mày liễu mắt hạnh, nàng thanh tú dịu dàng, khuôn mặt nhỏ nhắn không bằng bàn tay thiếu niên.
Tiết Diên khi ấy là một kẻ lêu lổng, biệt danh lừng lẫy. Hắn dắt theo một đám bạn xấu làm mưa làm gió, khiến cả trấn gà bay chó sủa.
A Lê gầy yếu nhưng chăm chỉ chịu khó dần dà gánh vác cả nhà.
Nàng nghĩ bản tính Tiết Diên không xấu, huống hồ vợ chồng trẻ là bạn lúc về già, lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng, nàng không nên bỏ mặc hắn.
Khi người khác mắng nàng ngốc A Lê chỉ cong mắt cười không bao giờ nói lời nào.
Về sau, A Lê vì bệnh mà mất đi thính giác, Tiết Diên phát điên lên ôm nàng đi khắp nơi cầu y hỏi thuốc nhưng khuynh gia bại sản mà vẫn không có kết quả.
Ngày biết rằng bệnh của nàng không còn khả năng chữa khỏi, hắn ôm mặt nàng khóc suốt một đêm.
Đêm đó một cơn mưa như trút nước đổ xuống, xối sập mất nửa mái nhà.
Sau này, Tiết Diên đã dùng đôi tay mình chống đỡ cả bầu trời cho A Lê.