Chương 24: Cô ấy đâu phải vợ tôi

Tạ Trì đã trốn thoát.

Cô không thể tìm đến Tạ Nghênh, vì chỉ dựa vào sức một mình cô mà muốn cứu cô bé thì chẳng khác gì tự tìm đến cái chết. Cô sợ chết, và cũng ích kỷ – chỉ có thể sống sót trước, rồi mới tính đến chuyện nhờ người khác đến cứu em gái.

Như lời Hà Phong đã nói, khắp ngọn núi này đều là người của bọn họ. Tạ Trì từ nhỏ đã theo ông nội ẩn cư trong núi, có một số kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã, nhưng cô thậm chí còn chưa kịp vượt qua đỉnh núi này đã bị bắt lại.

Tạ Trì bị nhốt trong căn phòng tối om suốt một đêm, không được uống một giọt nước nào.

Đến trưa ngày hôm sau, hai phụ nữ lớn tuổi dẫn cô đi tắm rửa, thay cho cô một bộ quần áo sạch sẽ, rồi đưa vào một căn phòng lớn.

Tay chân Tạ Trì bị trói chặt rồi bị ném lên giường. Đầu dây kia của sợi thừng được buộc chặt vào khung giường bằng một nút chết, nhằm đề phòng cô giãy giụa mà rơi xuống đất.

Khoảng một tiếng sau, có người bước vào. Nghe tiếng bước chân, dường như là một người gầy yếu. Cô cố gắng dịch người về phía mép giường, nghiêng đầu nhìn qua.

Tiếng bước chân tiến lại gần, quả nhiên là một người gầy. Tuy nhiên, người bước vào không phải một mà là hai người – tên gầy đẩy một chiếc xe lăn. Trên đó là một người đàn ông mặc áo bào màu xanh đen, đắp một tấm chăn trên chân, trông bệnh tật tiều tụy.

Tên gầy đẩy xe lăn đến bên giường, nói với người ngồi trên xe: "Tôi ra ngoài đây, có việc thì gọi."

"Được."

Tên gầy liếc nhìn Tạ Trì trên giường, hét lên một câu đầy hung dữ: "Biết điều chút!"

Tạ Trì không hề sợ hắn, chỉ chăm chăm nhìn thẳng vào mắt hắn. Tên gầy xoa xoa mũi, hừ nhẹ một tiếng lững thững bước ra khỏi phòng.

"Xin lỗi." Người trên xe lăn cất giọng: "Đám người ở đây đều hơi hung dữ."

Tạ Trì nhìn sang anh ta – cách nói chuyện của người này thật dịu dàng.

"Tôi giúp cô tháo dây trói." Anh ta di chuyển xe lăn lại gần giường hơn: "Cô cần phải dịch người lại đây chút."

Tạ Trì rúc sâu vào trong giường, ánh mắt cảnh giác nhìn anh.

"Tôi là một kẻ tàn phế, không đứng dậy được đâu."

Tạ Trì suy nghĩ một chút, rồi đưa chân ra.

Người đàn ông giúp cô tháo dây trói ở chân: "Tôi vừa trở về sơn trại, nghe nói họ đã bắt hai cô gái."

Dây vừa được nới lỏng, Tạ Trì lập tức co chân lại.

"Em đừng sợ, tôi không có ý định cưới vợ, cũng sẽ không làm gì em đâu." Anh giơ tay lên, ra hiệu cho Tạ Trì đưa tay qua: "Đưa đây."

Tạ Trì bò thêm chút nữa về phía mép giường, đưa tay cho anh.

"Nhưng những ai đã lên núi này thì rất khó xuống được, họ sẽ không dễ dàng thả em đi đâu." Đôi bàn tay của người đàn ông dài và mảnh mai, từ từ giúp cô tháo dây trói: "Tuy nhiên, em có thể tạm thời ở lại chỗ tôi, ít nhất sẽ đảm bảo an toàn trong một thời gian."

Tạ Trì im lặng không nói gì.

"Có lẽ em có thể cho tôi biết thông tin về gia đình của mình, tôi sẽ thử giúp em gửi tin. Nhưng có truyền được tin hay không thì tôi không dám hứa trước." Người đàn ông cười nhẹ nhàng: "Nếu em không tin tôi, cũng là điều dễ hiểu."

Sợi dây được tháo ra, Tạ Trì nhanh chóng lùi sang bên kia giường, xoa xoa cổ tay bị dây thừng chà xát đến trầy da. Thấy vậy, người đàn ông gọi vọng ra ngoài cửa: "Lý Sơn."

Người bên ngoài nghe tiếng bước vào.

"Lý Sơn, phiền anh lấy một ít thuốc trị vết loét và băng gạc vào đây."

Lý Sơn miễn cưỡng đáp lại: "Ờ, được rồi, đợi chút."

Thái độ này, thật ngang ngược.

Lý Sơn rời đi.

Người đàn ông đến bàn rót một cốc nước: "Có muốn uống chút nước không?"

Tạ Trì lắc đầu.

"Sợ tôi bỏ thuốc à?" Anh khẽ cười.

Tạ Trì đánh giá anh một lượt. Người này có bệnh trong người, thêm vào đó tính cách ôn hòa, nhìn thái độ của thuộc hạ dường như họ cũng chẳng coi trọng anh ta lắm. Người đàn ông nhảy xuống sông hôm qua từng nói cô là vợ nhỏ bị cướp về cho anh trai hắn – chắc hẳn "anh trai" mà người đó nhắc tới chính là người này.

Nhìn cách bài trí căn phòng và trang phục của anh ta, địa vị hẳn là không thấp. Khí chất trông nho nhã, không giống một tên thổ phỉ.

Có lẽ là người thân của một tên thổ phỉ?

"Em tên gì?"

Tạ Trì không trả lời.

"Tôi tên Hà Trạm."

Hà Trạm bưng một tách trà đến bên giường: "Môi khô nứt rồi, không uống nước thì sẽ chảy máu mất."

Tạ Trì do dự một lúc, đưa tay nhận lấy rồi uống cạn một hơi.

"Đừng vội, trong bình vẫn còn."

Tạ Trì đặt tách trà xuống, liếc nhìn anh ta một cái rồi nhảy xuống giường, cầm ấm trà lên trực tiếp uống luôn.

"Uống từ từ thôi."

Tạ Trì đặt ấm trà xuống, dựa lưng vào bàn: "Em gái tôi đâu?"

"Việc này tôi không rõ, nhưng tôi có thể sai người đi hỏi thử." Hà Trạm mỉm cười nhìn cô: "Nghe nói em đã cố gắng chạy trốn. Em hẳn biết, mấy đỉnh núi xung quanh đều là sơn trại của chúng tôi. Đây là Vân Trại, nằm trên đỉnh núi. Muốn xuống núi trực tiếp phải qua hai cửa ải lớn: Thanh Trại ở lưng chừng núi và Lôi Trại dưới chân núi. Nếu đi đường vòng thì cơ quan mật bố trí dày đặc, lại nhiều thú dữ, có những cái bẫy ngay cả người mình cũng khó phân biệt được. Sau này em đừng cố chạy loạn nữa."

"Ừ."

"Hai năm gần đây, tam đệ của tôi đã ra lệnh không được cưỡng ép bắt phụ nữ. Không biết tại sao họ lại bắt các em lên đây. Có lẽ là lệnh của đại đương gia, luôn nói muốn tìm cho tôi một người vợ." Hà Trạm thở dài nhẹ nhàng: "Xin lỗi em."

Tạ Trì im lặng, người này dường như còn có chút lương tâm.

"Nhưng đây là nơi nào em cũng biết rồi đấy. Về em gái của em, sống hay chết, còn trong sạch hay không, em nên chuẩn bị tinh thần."

Tạ Trì nghĩ đến đứa em gái thứ chín còn nhỏ tuổi như vậy, nếu chẳng may... cô cảm thấy lòng đau nhói. Dù không có tình cảm gì sâu sắc, nhưng dù sao vẫn là em gái cùng huyết mạch. Còn Tạ Thiện nữa, không biết bây giờ thế nào rồi.

Tạ Trì đã nhịn đói quá lâu, vừa rồi lại uống vội vài ngụm nước lạnh, dạ dày đột nhiên co thắt đau dữ dội.

Cô ôm bụng khom người xuống, đau đến mức cắn chặt tay.

"Sao vậy?"

Hà Trạm trượt xe lăn về phía cô, nhưng vừa tới trước mặt thì có người gõ cửa.

"Đại ca." Một giọng nói sảng khoái, đầy tùy tiện vang lên.

"Vào đi."

Người nọ đẩy cửa bước vào, tay cầm một cây roi nhỏ, thấy cô gái đang quỳ bên cạnh bàn, nghiêng đầu bước tới nhìn kỹ: "Ồ, sao lại bắt nạt người ta khóc rồi?"

"Tiểu Phong, đừng nói bậy."

Giọng nói này thật quen thuộc, cũng thật khiến người ta khó chịu.

Tạ Trì ngẩng đầu lên, trên cổ tay hiện rõ hai hàng dấu răng nhỏ, ánh mắt oán trách nhìn người đàn ông đang đứng khoanh tay cười nói.

Không phải tên nhãi con hôm qua nhảy xuống sông thì là ai.

Hà Phong thấy ánh mắt đầy oán giận của cô, đuôi mày nhướng lên, vui vẻ nói: "Cô thật sự bị bắt trở lại rồi cơ à." Hắn hơi cúi người, trêu chọc Tạ Trì: "Tôi đã chỉ cho cô một con đường sáng rồi, mà cô không hiểu sao? Đúng là ngu ngốc."

"..." Tức đến mức dạ dày Tạ Trì hết đau luôn.

Hà Trạm kéo hắn lại: "Tiểu Phong."

"Đại ca tức giận rồi." Hà Phong đứng thẳng dậy, cười tà với Hà Trạm, rồi nhìn sang Tạ Trì: "Tôi nói sai rồi, sau này vẫn phải gọi cô một tiếng chị dâu."

Lý Sơn cầm hộp thuốc, không gõ cửa mà trực tiếp xông vào. Vừa thấy Hà Phong ở đây, thái độ lập tức thay đổi, cúi đầu khom lưng, cung kính đưa hộp thuốc lên: "Tam gia cũng ở đây, tôi mang thuốc đến cho đại thiếu gia."

Hà Phong liếc hắn một cái: "Đặt lên bàn."

"Vâng." Lý Sơn nhẹ nhàng đặt hộp thuốc xuống: "Vậy tôi ra ngoài trước, các vị cứ tiếp tục."

"Ừ."

Tạ Trì đoán rằng, "tam đệ" mà Hà Trạm nhắc đến hẳn là hắn. Hình như mọi người ở đây đều rất kính sợ hắn.

"Em bôi thuốc đi." Hà Trạm mở hộp thuốc, lấy ra thuốc mỡ và băng gạc, đưa đến trước mặt Tạ Trì.

Tạ Trì nhận lấy, bôi qua loa một chút thuốc, quấn hai vòng băng gạc lên cổ tay rồi buộc tạm một nút thắt.

Hà Trạm che miệng ho nhẹ hai tiếng: "Tiểu Phong, dẫn cô ấy đi ăn chút gì đó đi, chắc là cô ấy đã nhịn đói lâu rồi."

"Em không đi." Hà Phong vung chân dài, ngồi xuống ghế một cách ung dung, rót trà uống một ngụm lớn: "Cô ấy đâu phải vợ em."