Chương 9: Cổ tích

Ngày xửa ngày xưa, tại một thế giới cấp cao nơi các hệ thống bàn tay vàng có thể tạo ra thế giới và lựa chọn ký chủ để xuyên vào. Có một hệ thống trẻ tuổi đầy triển vọng nọ, nó đã dồn toàn bộ tâm huyết viết nên một cốt truyện siêu phẩm, được chính Chủ Thần duyệt qua.

Nam chính của câu chuyện này là Dật Lạc - một đứa trẻ bị bỏ rơi, được một ông cụ nhặt về khi thấy ánh sáng phát ra từ bụng người mẹ đã chết. Cậu không biết cha mình là ai, còn ông cụ thì dùng ma pháp phong ấn sức mạnh hồ ly trong cậu, giúp cậu hòa nhập với xã hội loài người.

Tất cả mọi thứ đã được lập trình sẵn. Một nhân vật chính hoàn mỹ, một hành trình đầy gian nan song vinh quang. Độ tương thích giữa Dật Lạc và vai diễn của cậu là 99,9999% một con số gần như tuyệt đối.

Mọi thứ đều theo kế hoạch cho đến khi một biến số ngoài ý muốn xuất hiện.

Đó là Diệu Linh, một linh hồn nữ gian xảo.

“Cốt truyện của ta được thiết kế cho một nam chính, ta không thể cấp bàn tay vàng cho ngươi được.”

Linh nhướng mày, suy nghĩ trong giây lát rồi mỉm cười.

"Ta có thể làm tốt hơn nam chính gốc."

Hệ thống: "Chắc ta tin đồ lừa đảo nhà ngươi. Hứ!"

Linh mặc kệ nổi uất ức của hệ thống mà tiếp tục:

“Ngươi đã ký hợp đồng với ta, không thể thay đổi nữa. Nếu bây giờ ta chết đi, ngươi cũng sẽ bị hạ cấp, đúng không?”

Hệ thống bừng tỉnh. Chết tiệt!

Theo quy tắc, hệ thống không thể gϊếŧ ký chủ. Nó cũng không thể phá vỡ hợp đồng mà không chịu hậu quả. Hiện tại chưa đến lúc nộp báo cáo, nó còn thời gian để thay đổi số phận bị hạ cấp ngay ngày đầu thực tập.

“Ngươi, ngươi là đồ lừa đảo.”

“Nói thế nào cũng được.” Linh nhún vai. “Ta chỉ muốn sống để trở về gặp vợ.”

Hệ thống cảm thấy mình vừa bị tát dồn dập những cú trời giáng. Một hệ thống bàn tay vàng đầy triển vọng, được kì vọng trở thành hệ thống ưu tú nhất, giờ đây lại bị một linh hồn ngu ngốc nhưng xảo quyệt qua mặt.

Không còn cách nào khác, nó phải thay đổi kế hoạch.

Nó không bao giờ chấp nhận để Linh đóng vai nam chính, hệ thống quyết định sửa đổi cốt truyện.

“Ngươi không bao giờ xứng đáng trở thành nam chính của ta. Ta sẽ để ngươi trở thành chị gái của hắn.”

Linh: “Hả?”

Hệ thống: “Nhiệm vụ của ngươi là giúp nam chính đạt sức mạnh và đứng trên đỉnh cao thế giới này. Nếu ngươi làm tốt, ta sẽ để ngươi trở về trái đất.”

Linh suy nghĩ một lát, thấy cũng không tệ. Dù sao cô cũng không có hứng thú với bàn tay vàng của nam chính, cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà.

“Được, giao kèo xong.”

Và thế là Linh xuyên vào thế giới mới.

Linh sống mười năm vui vẻ trong gia đình mới. Dù biết rằng cái chết của mẹ là không thể thay đổi, cô vẫn cố gắng giúp cha tránh khỏi con đường hắc hóa. Cô thậm chí còn tìm được xác mẹ, giúp cha không bị hoàn toàn nhấn chìm trong thù hận.

Khi Dật Lạc chào đời, Linh ôm cậu bé vào lòng, thầm nghĩ trong lòng: “Ta sẽ chuộc lỗi bởi giọng hát trời phú này.”

Cô biết theo cốt truyện, ông cụ sẽ vô tình đến đây và nhận nuôi Dật Lạc. Thay vì để mọi thứ diễn ra tự nhiên, cô chủ động đón ông cụ về luôn, ép ông ấy nhận Dật Lạc làm đồ đệ ngay từ đầu.

Hệ thống nhìn cảnh này mà muốn đập đầu vào tường:

“Ngươi đang làm cái gì vậy? Ngươi phải để hắn chịu khổ, bị vứt bỏ, bị xem thường rồi sau đó mới nghịch thiên mà phản kích chứ!”

Linh bình thản đáp:

“Không cần dài dòng vậy đâu. Chỉ cần để hắn có một nền tảng tốt ngay từ đầu là được. Hơn nữa ngươi cũng muốn thấy hắn như thế còn gì?”

Hệ thống tức đến mức muốn phát khóc. Nó cảm thấy có gì đó rất sai sai.

Rốt cuộc, ai mới là nhân vật chính ở đây?

Thoáng cái, Dật Lạc đã bốn tuổi rưỡi.

Còn Linh, trong bốn năm rưỡi này bị hành hạ đến trưởng thành lần hai.

Mỗi lần hệ thống thấy cô hơi lơ là một chút, nó lập tức tìm cách bóc lột, dày vò cô.

“Dậy tập kiếm đi!”

“Ba giờ sáng!!”

“Luyện ma pháp đi!”

“Ta muốn ngủ!!”

“Ngươi dám lười biếng? Phạt chạy bộ hai vòng quanh núi.”

Linh: "..."

Ngày nảy ngày nay, có một cô gái đáng thương bị một hệ thống ác quỷ hành hạ đến mất ngủ.

Ba giờ sáng, trời mưa phùn, Linh mặt lạnh đi đến phòng tập múa kiếm, lòng thầm rủa hệ thống vô nhân đạo.

Còn hệ thống thì cười gian:

“Ngươi không muốn ta bị hạ cấp chứ? Vậy thì cố mà huấn luyện đi.”

[Nó mà bị hạ cấp thì mình cũng chẳng còn đường trở về nhà.]

Linh nghiến răng: “Chờ đó, sau này ta nhất định sẽ tính sổ với ngươi.”