Chương 42: Tóc tím

Mở mắt, khung cảnh trước mặt Minh Hữu là lấp lánh đá mana đính tường, bàn trà lơ lửng cùng những bạn bè mà cậu ta đã lâu chưa gặp.

Đầu tiên cũng là người lâu nhất Minh Hữu chưa gặp trong số họ, đó là một cô gái tóc tím đeo mặt nạ che nửa mặt phía trên song không thể giấu nổi đôi mắt đỏ đẹp quỷ dị của cô ta.

Nói về thân phận cô nàng tóc tím thì hết sức đặc biệt, những kẻ sở hữu đôi mắt đỏ thường bị gọi với cái tên "đứa con của quỷ", vì thế những đứa trẻ ấy phải lăn lộn và thường hoạt động trong góc tối thế giới để sinh tồn. Vào năm Diên Vĩ tròn 6 tuổi cha mẹ cô cưng chiều đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật linh đình, cô gái tóc tím đã đến dự tiệc nhưng không phải dưới tư cách của một quý tộc mà là một kẻ bắt cóc điên khùng. Ả dùng Diên Vĩ làm con tin, gây náo loạn cả lên khiến cha Diên Vĩ mất bình tĩnh vì muốn cứu con mà dùng ma pháp hệ thổ giữ chân cô ả. Xui là nơi tổ chức sinh nhật chính là nhờ cha Diên Vĩ xin vua để tổ chức vì nơi đấy từng là nơi vua và hoàng hậu khiêu vũ với nhau.

Sau khi hoàng hậu mất vua luôn muốn lưu giữ lại những gì liên quan tới hoàng hậu. Sau sự kiện ấy, nhà vua hết sức nổi trận lôi đình, cũng may nhờ có công chúa Minh Tuyết - đứa trẻ thân phận bí ẩn có màu mắt nâu và mái tóc trắng y hệt hoàng hậu khuyên ngăn, hầu tước mới thoát đại nạn.

Vậy mà trong chuyến hành trình ngao du khắp nơi cùng Diên Vĩ năm 8 tuổi, Diên Vĩ lại tình cờ gặp lại cô nàng tóc tím bị thương hấp hối. Minh Hữu tuy không chứng kiến bữa sinh nhật náo nhiệt ấy nhưng qua lời kể còn tức giận thay cho Diên Vĩ, không ngờ Diên Vĩ lại tha thứ cho cô nàng tóc tím. Lúc đó Minh Hữu không hiểu vì sao Diên Vĩ lựa chọn như vậy nhưng sau khi trải qua nhiều vụ mạo hiểm, Minh Hữu mới nhận ra lợi ích từ việc tha thứ để mở rộng mối quan hệ. Thậm chí một số chuyện nếu dưới danh hoàng thái tử làm ra dân chúng sẽ đồn thổi thì nhờ vào cô nàng tóc tím này mọi thứ vô cùng êm xuôi.

"Sát! Cô vẫn còn liên lạc với Diên Vĩ sao, gần 4 năm rồi tôi mới gặp lại cô."

"Vẫn nhớ mật danh của tôi đúng là vinh hạnh không gì bằng thưa hoàng thái tử, tôi cũng không muốn đến đây đâu nhưng cô ấy bắt cóc tôi đến thì biết sao được."

Diên Vĩ đứng kế Hữu nhếch mép cười: "Là ai bắt cóc ai trước nhỉ?"

Thảo Linh đứng dậy kéo váy chào: "Kính chào hoàng thái tử, thôi cho em xin đi hai người không thấy hoàng thái tử vẫn còn kinh ngạc à."

Đó là cô bạn thân của Diên Vĩ từ nhỏ, tuy lớn hơn hai tuổi cô nàng với vóc dáng nhỏ nhắn luôn tự xưng mình là em.

"Cũng phải vì đây là lần đầu tiên ta dùng dịch chuyển đặc biệt trước hoàng thái tử mà." Diên Vĩ cười dơ tay vẫn hiện ma pháp dịch chuyển trên lòng bàn tay.

Minh Hữu không ngờ Diên Vĩ lại thừa nhận, chộp lấy bàn tay Diên Vĩ ngắm nghía: "Sao có thể? Phép dịch chuyển thì phải sử dụng trên giấy hoặc vẽ lên đất đá chứ ai lại vẽ trên tay bao giờ hơn nữa theo những gì ta thấy thì đây là phòng trà tại dinh thự hầu tước ư? Khoảng cách xa như thế, Diên Vĩ cô nói đi, đây chỉ là trò đùa thôi đúng không, nó vượt qua giới hạn tư duy của ta mất."

Lúc này trong phòng người trùm áo choàng đen che đầu cuối cùng cũng cởi xuống, lên tiếng: "Là thật thưa hoàng thái tử, cô ấy đã làm nên kỳ tích khi tạo ra phép dịch chuyển đặc biệt trong thời gian tạm nghỉ học, nhưng vì nó quá sức mạnh mẽ và chỉ mình cô ấy có thể sử dụng nên nếu nói ra cô ấy sẽ là đối tượng bị tất cả dè chừng. Diên Vĩ đã sử dụng sức mạnh trước ngài mong ngài có thể tin tưởng cô ấy, vụ công chúa tôi xin lấy sinh mạng mình ra đảm bảo..."

"Đủ rồi."

Minh Hữu lạnh gáy khi nghe giọng nói quen thuộc ấy vang lên, đó không ai khác chính là giọng của anh họ, con trai út công tước mà công tước lại là anh trai cùng cha khác mẹ của mẹ cậu ta. Người anh trai với vẻ lạnh lùng toát ra từ xương cốt, hôn phu của trưởng nữ nhà hầu tước - Phúc Phong.

Từng đồng hành ngao du đến ăn đòn sấp mặt khi học chung, Minh Hữu thừa biết máu chiếm hữu ngầm của ông anh họ mình nhưng cậu ta cũng tức mình vì ông anh họ cứ chối bỏ việc anh thích Diên Vĩ, để cô nàng ghen tuông ngược lại với anh. Hậu quả của việc đứng giữa cuộc tình này là Minh Hữu và Minh Ánh trở thành miếng thịt bị kẹp giữa bởi hai miếng bánh mì, bất lực nhìn họ vờn nhau.

"Ta tất nhiên cũng tin tưởng Diên Vĩ, dù sao chuyện công chúa cũng là bọn dùng ma pháp đen ám hại nhằm chia rẽ chúng ta."

Phúc Phong: "Ma pháp đen?"

Minh Hữu: "Phải, sau khi điều tra kĩ lưỡng, bày trận truy vết cuối cùng cũng dò được dấu vết do ma pháp đen để lại, quả thật đã có người vu khống cho Diên Vĩ với mục đích chia rẽ. Ta đã gửi tin cho anh họ nhưng anh không nhận nên định dịch chuyển ngay trong đêm để giải oan cho Diên Vĩ. Tuy còn khá sốc nhưng Diên Vĩ à, ta vẫn luôn tin tưởng cô như cô tin tưởng ta. Phép dịch chuyển đặc biệt của cô khá ngầu đó."

Diên Vĩ vui vẻ kéo ghế cho Minh Hữu ngồi: "Diên Vĩ biết hoàng thái tử luôn tin tưởng mình, dù là trước đây hay bây giờ."

Minh Hữu đỗ mồ hôi hột khi nhận ra lời nói mình có chút lỡ lời, cậu hốt hoảng trong lòng khi Diên Vĩ lại ngồi kế bên mình chứ không phải là Phúc Phong đối diện.

"Ha...ha." cậu giựt giựt khóe môi, cúi đầu.

Đúng lúc này một dĩa bánh đặt trước mặt họ, Thảo Linh ham ngọt vui vẻ nói: "Cảm ơn nhé chị Sơn Ca."

Sơn Ca giọng ngọt như mía lùi: "Được phục vụ cô chủ và bạn tốt của cô chủ tôi hạnh phúc lắm, tôi cảm ơn mọi người vì đã đến nhé."

Minh Hữu: [Tôi còn chưa đồng ý cơ đấy, à mà chắc ai cũng vậy.]

Nói rồi cậu lấy hết sức can đảm nhìn lên mặt mặt ông anh họ, Minh Hữu ngạc nhiên mở to mắt khi thấy khuôn mặt buồn rầu Phúc Phong, cậu còn tưởng anh họ sẽ lạnh lùng nhìn cậu ta đe dọa ẩn trong ánh mắt xanh dương sâu thẳm kia chứ.

Diên Vĩ vỗ tay áp bên má trái: "Mọi người đã có mặt đông đủ hết cả rồi, chúng ta cùng bàn về hai dự án kinh doanh trước hay là về việc công chúa bị ám sát trước đây nhỉ?"

Không biết đã trôi qua bao lâu.

"Keng keng!"

"Trả ngài ấy lại đây!"

"Bảo vệ khách hàng là trách nhiệm của ta, dù ngươi là hộ vệ cũng không ngoại lệ."

"Keng keng!"

"Nếu đã cố chấp như vậy đừng trách ta."

"Nâu!"

"Dữ Toàn!"

Cuộc chiến dừng lại, cả hai quay mặt về hướng chủ nhân của mình. Nâu bị xuyên một nhát xuyên vai mà Dữ Toàn cũng không khá hơn là bao, vết thương nông sâu rải đều khắp người cậu ta, trên cái thân hình tuy rắn chắc nhưng gầy và cao ấy. Dữ Toàn có mái tóc đen ngắn, chiều cao khủng khϊếp tận hai mét hai hơn nữa còn bị cuồng tập luyện nên dù ăn bao nhiêu cũng tan thành năng lượng.

"Ngài có thể suy đoán chuyện gì đã xảy ra ở đây không hoàng thái tử." Diên Vĩ thích thú hỏi.

Minh Hữu bất lực trước tính tò mò bất kể tình huống của Diên Vĩ, cậu ta tự nhủ là mình bị Diên Vĩ lây bệnh rồi.[Đừng tỏ vẻ chẳng liên quan đến cô như thế chứ!]

"Hai thuộc hạ của ta và cô cũng chỉ đang làm theo nhiệm vụ của mình, có vẻ Nâu đang bảo vệ phòng dưới chỉ thị của cô còn Dữ Toàn cũng chỉ đang cố bảo vệ ta, cô biết đấy khế ước chủ nô có thể cảm nhận được với chủ nhân của mình. Cô dịch chuyển ta đến chỗ khác nên Dữ Toàn lao vào tìm ta Nâu lại ngăn cản mới đánh nhau thế này."

"Ồ hoàng thái tử thật thông minh, nhìn mặt họ thì chắc chắn là như vậy rồi. Ôi chao, đây tất cả là lỗi của ta cả. Nâu!"

"Vâng thưa chủ nhân!"

Nâu định quỳ xuống.

"Dừng lại! Đừng làm thế!"

Hoàng thái tử xém nữa lên cơn đau tim, Nâu nhìn trung thành vô tội trước mặt và con sói điên khát máu ba năm trước chính là một đấy! Minh Hữu không dám nhận cái lạy này, cậu ta sợ tổn thọ.

"Đều là người quen cả, cô mau cho người băng bó họ lại đi."

"Vâng thưa hoàng thái tử."

"Nhớ lại thì nếu người ấy có ở đây thì tốt quá."

"Người ấy?"

"Chính là người mà ta muốn hỗ trợ và kết thân thưa hoàng thái tử, nếu hai dự án kia thuận lợi chúng ta sẽ làm quen được với một vị trị liệu sư không để lại sẹo."

"Gì cơ, không để lại sẹo?"

Ánh mắt hoàng thái tử và Dữ Toàn đều lóe sáng lấp lánh hi vọng.

"Liệu bệnh của ta."

"Đúng vậy thưa hoàng thái tử nhưng ta chưa chứng kiến cách người ấy trị liệu trực tiếp nên chưa dám kể ra với ngài."

"Dù chỉ là chút hi vọng vẫn đáng để thử, Diên Vĩ lần này gặp khó khăn gì cũng phải nói cho ta biết."

"Tất nhiên rồi thưa hoàng thái tử điện hạ!"