Chương 40: Hoàng Thế Tử

Năm 8 tuổi thì ôi thôi khó mà kể hết, bộ ba hoàng thái tử, con gái hầu tước và con trai công tước cải trang du lịch khắp nơi (và một số nhân vật khác), Diên Vĩ chuyên đi những nơi nguy hiểm để thám phá, cô bé chẳng hứng thú với kho báu là mấy nhưng nếu tiện tay thì vẫn tích trữ để làm quà tặng cho thuộc hạ.

Riết thành thói quen, cũng vì Diên Vĩ yêu thích gom bảo vật làm quà này mà họ gặp đủ thứ loại người, cái tâm tự cho mình là anh hùng của Minh Hữu cũng từ đây tắt ngóm. Cậu ta đau khổ khi nhận ra sự xấu xa, bạc bẽo và cái mặt tối thế gian mà nhà vua đã che bấy lâu. Hữu đã quá quen nhìn khu vườn hoa lá nào biết gϊếŧ chóc, lớn ăn bé bên ngoài khủng khϊếp thế nào.

Năm 9 tuổi, bộ ba kết thúc hành trình du lịch cắp sách đến học viện ma pháp lớn nhất phía nam đi học, nhưng rảnh rang là Diên Vĩ lại lôi đi du lịch vài bữa rồi lại về. Nói về ghét thì Minh Hữu không ghét Diên Vĩ, cô thẳng tính với bạn bè, yêu ghét rõ ràng song sẽ diễn những biểu cảm khác nhau còn giỏi hơn những kẻ diễn kịch mà Minh Hữu xem trên sân khấu, Diên Vĩ diễn không phải để làm hài lòng người khác mà để thỏa mãn bản tính của cô nàng.

Diên Vĩ cực ghét công chúa Minh Ánh, điều này ai cũng biết nhưng lại chẳng lợi dụng điều này để chia rẽ hay xua nịnh Diên Vĩ được. Cô nàng sẽ phá một vườn hoa tulip mà công chúa Minh Ánh vất vả trồng ở kí túc xá rồi lại đem lên trăm củ tulip quý hiếm đến đền bồi. Những tulip ấy quý đến nỗi học viện phải trích tiền để mướn người chăm sóc. Rất nhiều lần Diên Vĩ quấy phá công chúa, mặt khác vẫn thấy cô nàng đền bồi chứ chẳng gây ra thiệt hại gì. Diên Vĩ hành động kì lạ đến mức muốn làm bạn với cô cũng hồi hộp như chơi với lửa.

Ví dụ nho nhỏ là thế, đáng lẽ mối quan hệ giữa Diên Vĩ và Minh Ánh cũng không tệ đến mức cô phải rời học viện như bây giờ. Ngày sinh nhật Diên Vĩ chính là cột mốc khởi đầu cho sự rạng nứt ngày một lớn giữa họ, mà ba tháng sau tại trận đấu thường kì tăng cấp bậc cũng là kết thúc cho tình bạn giả dối ấy.

Từ đây châm ngòi cho cuộc chiến kéo dài ba năm giữa phe Diên Vĩ và phe công chúa. Đến năm 15 Diên Vĩ chọn rời trường ngao du khắp nơi. Hoàng thái tử không còn gặp Diên Vĩ trực tiếp nhưng qua cầu ma pháp họ vẫn liên lạc để bàn chuyện kinh doanh. Minh Hữu tất nhiên yêu quý Minh Ánh hơn là Diên Vĩ, ngoài chuyện kinh doanh ra họ cũng ít khi trò chuyện được vui vẻ như lúc trước.Hiện tại Diên Vĩ mới vừa về một tuần để nghỉ đông ở dinh thự hầu tước của cha, cô là người lập ra chuỗi cổng dịch chuyển cấp tốc nên việc công chúa bị tấn công ở học viện phía nam khó mà không nghĩ đến cô đầu tiên.