Chương 4: Rời đi

"Cha không được đi! Chị con phải làm sao đây." Dật Lạc hét lên tức giận.

Cha Dật Lạc nhìn con trai, Dật Lạc bị ánh mắt vô hồn của cha nhìn mà lạnh người. Ông quay sang Diệu Linh: "Linh, con hãy chăm sóc em trai và sống cuộc đời con mong muốn."

Diệu Linh gật đầu và nắm tay em trai. "Dạ, cha."

Dật Lạc cố gắng vùng tay ra khỏi tay chị gái, nhưng Linh giữ chặt. "Cha không được đi! Con sẽ không cho phép cha đi!"

Cha lần nữa nhìn vào đôi mắt con trai mình: "Con nên nhớ, khi bản thân đủ mạnh mẽ mới có thể làm điều mình muốn."

Rồi ông quay lưng, cất bước không ngoảnh lại.

Dật Lạc nhìn theo mắt y đỏ lên, y không thể thay đổi được gì cả, chẳng thể nào giữ cha ở lại. Cảm giác bất lực dù là kiếp trước hay kiếp này, số phận luôn cố tách y khỏi những người y yêu thương, tát vào bản mặt thảm thương ngốc nghếch.

Diệu Linh kéo y về phía mình xoa đầu.

"Em trai, đừng khóc. Cha sẽ trở về."

Người chị gái chỉ đang an ủi đứa em trai bé nhỏ, hai chị em họ đã bị cha bỏ rơi.

Ngước nhìn lên Diệu Linh, nàng cũng đang hướng mắt về phía cha. Y biết rằng chị gái sẽ luôn ở bên cạnh y, nhưng y vẫn cảm thấy đau lòng, nỗi bất an kì lạ quấn lấy y nhấn chìm y trong sợ hãi và tuyệt vọng.

.

.

.

Diệu Linh bước vào phòng, mệt mỏi sau một ngày xử lý công việc do cha để lại. Cô thở dài, cảm thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Trong phòng, một ánh sáng vàng lóe lên, kèm theo giọng nữ máy móc: "Kí chủ tiếp theo định làm gì?"

Diệu Linh không ngạc nhiên. Cô đã quen với việc hệ thống xuất hiện khi không có ai. Rót một tách trà, bỏ thêm sữa vào.

Ừng ực... ừng ực...

Khà ...NGON!

Cả người cô nằm bẹp trên ghế dài, vô cùng khác với hình tượng nữ lạnh lùng mà Dật Lạc thường thấy. Cô nhắm mắt, cảm thấy thoải mái.

"À, thì cứ thế thôi." Giọng lười biếng trả lời.

"Tôi không có kế hoạch gì."

Ánh sáng vàng vẫn còn lóe lên, chờ đợi Diệu Linh đưa ra quyết định tiếp theo.

Mệt quá...

Ợ!

........

.....

...

Nhớ vợ......

........

.....

..

khò.... ...khò...

Ánh sáng : Chuyển đỏ.

Ánh sáng : Xì khói.

Ánh sáng : "Bật chế độ trừng phạt kí chủ: Ác mộng sâu thẳm."

Ánh sáng : "Chúc kí chủ vui vẻ thưởng thức!"

.

.

.

.

.

Mở mắt, trước mặt là một khuôn mặt búng ra sữa của một cô bé 5 tuổi mà Diệu Linh rất quen thuộc.

"Ân Châu."

Diệu Linh bất giác thốt cái tên trong đầu ra.

Cô bé co người, ôm hai đầu gối ngạc nhiên nhìn lên, tìm kiếm giọng nói đã gọi tên mình trong đám nhóc bao quanh.

Đám trẻ có đứa thiện ý tặng quà kẹo bánh, có đứa tò mò người bạn mới, có đứa chỉ đơn thuần thấy đông thì hóng chuyện. Mà Diệu Linh là một trong những đứa trẻ thiện ý đó.

Ân Châu nhận lấy kẹo trong tay Diệu Linh, nhỏ giọng nhút nhát nói cảm ơn.

[Lớp mẫu giáo, là thật sao? Mình đã trở về trái đất, đã được trở về thật rồi sao? Còn trở về lúc 5 tuổi, mình, mình có thể làm lại từ đầu.]

Mừng rỡ, Diệu Linh muốn nhảy cẩng lên vì vui sướиɠ.

Không phải tập luyện, không phải đau đớn, không phải đấu trí, sống cuộc đời yên bình, thật là sướиɠ !!!

"Linh ơi, vì sao cậu khóc?"

Diệu Linh ngạc nhiên sờ lên mặt mình, ươn ướt.

[ Không đúng! Lúc này Ân Châu nào biết tên mình.]

Và khoảng khắc y nhận ra, người trước mặt cũng trở nên nhòe nhoẹt.

Loảng xoảng.

Vỡ vụn.

Tinh thần Diệu Linh lơ lửng muốn bắt lấy hình bóng xinh đẹp kia.

Hụt!

.

.

.

Mở mắt lần nữa chào đón y là âm thanh máy móc quen thuộc.

"Xin Chào Kí Chủ !"