Chương 38: Lộ rồi

"Cô dựa vào đâu để gọi ta là hoàng thái tử, có vẻ cô là một kẻ ngốc."

Diên Vĩ nghe giọng điệu đã qua chuyển đổi mà giật giật lông mày. Hoàng thái tử Minh Hữu vẫn y như trước, cậu ta chỉ cần đem thân phận giấu qua một bên thì liền thoải mái bộc lộ nội tâm kiềm nén. Nhìn vẻ nóng nảy và nguy hiểm kia xem thì ai mà ngờ được đó là hoàng thái tử vui vẻ hiền lành đáng kính.

"Không đâu, ngài đã lộ sơ hở ngay từ đầu rồi thưa hoàng thái tử điện hạ. Tiếc là ngài làm ta đau lòng quá đi, những hai năm rồi mới gặp nhau mà ta lại bị đánh giá là kẻ ngốc. Thôi được, chúng ta cứ vào việc chính, ngày muốn đi đâu."

"Ha! Cô chỉ đoán mò thân phận liền nói thẳng ra cả. Nếu ta cứ thế đồng ý thì tiếp theo có phải cô sẽ trò chuyện như ta là hoàng thái tử thật và tiết lộ tuyệt mật ra ngoài không?"

"Thôi ta bắt đầu cảm thấy không vui rồi đấy, ngài hiểu ý ta chứ?"

Người đàn ông to lớn bổng ớn lạnh dọc sống lưng, cớ chi Diên Vĩ và vị hôn phu của cô lại có giọng điệu đe dọa giống nhau như đúc. Mỗi khi mất kiên nhẫn câu nói kia sẽ vang ra để kết thúc câu chuyện, còn kết quả đối với những kẻ không hiểu mà vẫn tiếp tục? Kết cục chỉ có thể tóm tắt là thê thảm.

Diên Vĩ đáng lẽ không nên ở đây, cô nàng phải ngồi thưởng trà ngắm thú vui tại vùng đất phía Tây nơi cha cô cai quản. Tiếp đó vị hôn phu yêu dấu của cô nàng sẽ đến nghi ngờ, chất vấn cô khiến cô nàng tổn thương sâu sắc rồi màn cuối mới tới hoàng thái tử xuất hiện giải quyết hiểu lầm, tăng độ tin cậy và yêu quý từ con trai công tước và con gái hầu tước.Tại sao kế hoạch mới khởi đầu đã thất bại, giờ cậu ta phải làm sao đây?

Đường đường là hoàng thái tử và là con trai duy nhất của vua, lại thêm sinh non khiến Minh Hữu được vô số ưu ái và yêu thương từ tất cả dân chúng. Minh Hữu vô tư hết sức và thực sự là một hoàng thái tử hiền lành đến ngốc nghếch. Cậu ta sẽ không nhận ra mình ngốc đâu nếu không gặp Diên Vĩ ngày ấy, một ngày đẹp trời như thường lệ và Diên Vĩ đang bắt nạt công chúa Minh Ánh. Bởi vì Minh Ánh là công chúa có thân phận đặc biệt, cô bé bị bỏ rơi trong cung điện rộng lớn nên chẳng ai thèm lo, đều bằng tuổi với nhau nên vào một buổi vô tình gặp gỡ Minh Hữu đã kết thân và làm bạn với Minh Ánh.

Bất ngờ thay, khuôn mặt tức giận ghen ghét ban đầu liền chuyển sang tôn kính và vui vẻ, Diên Vĩ bảo mọi thứ chỉ là hiểu lầm và bồi thường cho Minh Ánh chiếc kẹp ngọc trên người mình, đỡ Minh Ánh đứng dậy và xin lỗi rất chân thành. Cũng vì cùng 7 tuổi mà Minh Hữu ngây thơ lúc ấy liền cho qua một cách dễ dàng, thậm chí bởi vì Diên Vĩ muốn thử sức khởi nghiệp mà Minh Hữu còn không nghĩ nhiều đồng ý đầu tư. Khoảng khắc bút kí vào tờ giấy kia, Minh Hữu muốn thoát khỏi Diên Vĩ cũng không thể.