Ở một góc khác của thế giới, trong một căn phòng tràn ngập mana, mọi vật thể đều đang lơ lửng giữa không trung tựa như không hề bị trọng lực ràng buộc. Chiếc ghế bông êm ái không chân, chiếc bàn trôi nổi giữa không gian, cả chiếc giường cũng lơ lửng, tất cả đều tỏa ra sự giàu có và đẳng cấp của người sở hữu.
Một chàng trai đang ngồi trên chiếc ghế ấy. Mái tóc dài buông hờ vai, trắng muốt tựa tuyết rơi trong đêm. Đôi mắt xanh thẳm màu đại dương, dáng người cao gầy nhưng rắn rỏi ẩn sau bộ trang phục quý tộc trang nhã. Trong tay chàng là một ly nước phát sáng mờ nhạt, mana bên trong khẽ dao động mỗi khi chàng nhấp một ngụm. Một quyển sách bìa da nằm mở trên đùi, nhưng ánh mắt chàng dường như chẳng tập trung vào những dòng chữ.
Mặt chàng đẹp, đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ, như một vị thần bước ra từ bức tranh cổ. Lạnh lẽo, vô cảm chàng dường như hòa lẫn vào không khí băng giá của không gian trắng xóa bên ngoài.
Bỗng một đôi tay nõn nà bất ngờ che mắt chàng từ phía sau.
“Đoán xem ta là ai nào?”
Chàng trai hơi nhíu mày. Giọng nói ấy quá quen thuộc.
“Diên Vĩ. Em lại sử dụng phép dịch chuyển. Nếu bị phát hiện thì rắc rối to.”
Đôi tay rời khỏi mắt anh. Cô gái với mái tóc hồng dài và đôi mắt xanh sắc sảo bước ra trước mặt anh, môi cong lên thành một nụ cười nghịch ngợm.
“Chán ghê! Lúc nào thân ái cũng đoán trúng, không thú vị chút nào.”
Không chờ anh phản ứng, cô nhanh chóng nhảy phốc lên và ngồi gọn trên đùi anh.
Anh giật mình, ly nước trong tay khẽ nghiêng, vài giọt mana lấp lánh rơi xuống sàn, tan biến thành những luồng khói mỏng. Anh vội đặt ly nước và quyển sách lên bàn. “Diên Vĩ! Xuống ngay.”
“Tại sao?” Cô gái nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ như gió xuân, hai tay choàng qua cổ anh. “Ta chỉ ngồi lên đùi vị hôn phu của mình thôi, thân ái.”
“Chúng ta là đính ước chính trị, Diên Vĩ. Em biết.”
“Vậy thì sao?” Cô chu môi, cố tình trêu chọc. “Thân ái từng bế công chúa cơ đấy. Ta ngồi tí thôi mà cũng không cho.”
Anh cau mày, đẩy cô với lực đạo nhẹ như chạm vào cánh hoa. “Làm vậy không phù hợp.”
“Chuyện công chúa đã năm năm, lúc đó ta mới có 13 tuổi.”
Diên Vĩ bật cười, âm thanh vang vọng trong căn phòng rộng lớn. “Ôi, thân ái vẫn nhớ rõ thế sao!"
Hai ánh mắt xanh lặng lẽ chạm nhau. Diên Vĩ khúc khích cười rồi đứng dậy, nhảy xuống khỏi đùi anh, vươn vai hít thở không khí ngập mana.
“Được rồi, thân ái đã lặn lội đến tận đây chắc có chuyện gì cần ta nhỉ.”
Anh hỏi ngược lại: “Em đã đi đâu?”
Diên Vĩ xoay người, nắm lấy một lọn tóc dài của anh, xe xe trong tay. Năm năm trước, vào sinh nhật mười hai tuổi của cô có một sự kiện lớn đã xảy ra. Trong lúc nguy cấp, anh đã chọn bảo vệ công chúa thay vì cô. Từ đó, cô bắt anh để tóc dài để chuộc lỗi, ban đầu đó là lời nói đùa khi giận dỗi nhưng không ngờ anh lại thực hiện thật.
“Thân ái nói hôn ước của chúng ta là vì gia đình, thế thì chuyện ta đi đâu, làm gì, sao lại phải báo cáo cho thân ái chứ?” ánh mắt sắc sảo híp lại.
Chàng trai lặng thinh vài giây, rồi nhỏ giọng nói: “Hai ngày em không liên lạc. Ta lo.”
Từ khi còn nhỏ, họ đã quen liên lạc qua cầu ma pháp mỗi ngày, lúc nào cũng trò chuyện ít nhất vài tiếng. Nhưng từ sau sự kiện năm đó, Diên Vĩ bắt đầu giữ khoảng cách và ít liên lạc hơn. Lần này cô biến mất hẳn hai ngày, không một lời nhắn gửi, khiến anh không thể ngồi yên.
Diên Vĩ ngồi lên mép bàn trôi giữa không trung, tay chống cằm đặt lên váy. Họ đối diện nhau.
“Được rồi, cho thân ái biết một tin thú vị nhé. Ta vừa từ nửa bên kia hành tinh trở về.”
Chàng trai ngạc nhiên, không ngờ phép dịch chuyển của cô đã phát triển đến mức này. Nếu rơi vào tai công hội ma pháp thì không biết phiền phức đến dường nào.
“Chợ đen?”
“Chính xác.” Cô hào hứng khoe. “Và ta đã gặp chủ tháp hiện tại của Tháp Vĩ Kỳ. Ai mà ngờ được chủ tháp trước lại đích thân tham gia cuộc chiến giành ngôi yêu thú rồi để con gái mình lên kế vị chứ. Ly kỳ chưa?”
Gương mặt chàng trai trở nên nghiêm trọng.
“Nơi đó nguy hiểm. Em đừng đến nữa.”
“Ôi dào!” Diên Vĩ khoát tay.
“Nguy hiểm mới vui. Với lại, ta mạnh mà! Ta chưa kể hết đâu, chuyện ở đó còn nhiều hấp dẫn lắm."