Dật Lạc ngồi trong phòng tối, ánh trăng tím yếu ớt xuyên qua cửa sổ, phản chiếu những giọt mưa còn đọng lại. Y đã cất hết những viên đá pháp sáng để bóng tối vây quanh mình, chỉ còn lại ánh trăng như một sợi dây mong manh níu giữ y với thế giới bên ngoài.
Y không ngủ được.
Cả đêm trằn trọc, tâm trí y quẩn quanh những suy nghĩ về tương lai, về thân phận, về những thứ y không thể nắm bắt. Y có sức mạnh, có tài năng nhưng lại không có hướng đi rõ ràng.
5 giờ sáng, mưa vừa tạnh, Dật Lạc quyết định ra ngoài. Nếu đã không thể ngủ y thà đến chỗ sư phụ luyện tập để quên đi nỗi sầu.
Khi đi ngang qua phòng luyện tập tại gia, Dật Lạc bỗng dừng bước.
Dưới ánh sáng sớm, Diệu Linh đang múa kiếm.
Mỗi động tác đều mạnh mẽ, chính xác, từng đường kiếm sắc bén hòa cùng nhịp thở đều đặn. Lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng phản chiếu tia nắng đầu tiên, như thể nó đang sống động trong tay cô.
Dật Lạc lặng lẽ quan sát.
Chị gái y mới sắp tròn 15 tuổi lại phải gánh trên vai trách nhiệm nặng nề cả một gia tộc hồ ly.
Y đau lòng.
Không phải y không biết chị đã vất vả thế nào. Sau cha rời đi, Linh phải thay ông quản lí trong ngoài tháp, công việc chồng chất sớm tối. Y không muốn chị phải khổ như vậy nhưng bản thân y còn chưa đủ mạnh để giúp đỡ chị.
Nhận ra sự hiện diện của y, Linh thu kiếm, giọng vẫn như cũ, to rõ mạnh mẽ:
“Em đến tìm sư phụ à?”
Dật Lạc gật đầu.
“Dạ.”
Linh liếc nhìn bầu trời, mưa đã ngừng. Cô bước tới chỗ Dật Lạc.
“Chị đi cùng.”
Linh nắm lấy tay cậu nhóc cao gần bằng chân cô.
Dật Lạc hơi ngạc nhiên.
Hồ ly trời sinh mạnh mẽ, con non vừa chào đời 1-2 ngày đã có thể chạy nhảy. Riêng y, vì thức tỉnh sức mạnh hồ ly từ trong bụng mẹ, y còn mạnh hơn cả những đứa trẻ đồng trang lứa. Nhấc tảng đá mấy chục cân? Quá đơn giản. Chạy vòng quanh núi? Không vấn đề gì.
Đây là lần đầu tiên chị y chủ động nắm tay dẫn y đi.
Có lẽ, là vì cha vừa rời đi.
Dật Lạc yên lặng nhìn bàn tay to lớn của chị nắm bàn tay nhỏ nhắn của mình. Đuôi xù lắc lắc.
Tộc hồ ly sống phân bố khắp dãy núi, từng ngôi nhà cách nhau khá xa. Sư phụ của Dật Lạc không phải hồ ly mà là một con người.
Ông sống trong ngôi làng nhân loại, nơi được cha của hai chị em xây dựng để làm cầu nối giao thương giữa yêu tộc và nhân loại.
Đây là một điều chưa từng có tiền lệ.
Chỉ mới vài chục năm trước, đại lục còn chìm trong cuộc chiến giữa nhân tộc và yêu tộc, đẫm máu và tàn khốc. Hiện tại đây là thời kỳ bình yên hiếm hoi.
Chẳng ai biết hòa bình này sẽ kéo dài bao lâu.
Dật Lạc khẽ siết tay chị gái mình.
Y sẽ mạnh lên.
Để bảo vệ những người quan trọng nhất.