Tiểu Minh rất tùy ý lấy một lá bài trong đó, nhưng tay cậu lại bị bàn tay gầy guộc của phù thủy giữ lại trên lá bài Tarot.
Đôi mắt mờ đυ.c của phù thủy nhìn chằm chằm vào Tiểu Minh.
“Quý khách, xin hãy xác nhận đây là lá bài bạn muốn?”
Tiểu Minh: “Bà buông cháu ra!”
Phù thủy: “Xin đừng chạm vào lá bài Tarot chưa thuộc về bạn.”
Tiểu Minh: “…”
Tiểu Minh rụt tay lại: “Chính là lá này.”
Phù thủy đặt lá bài được chọn ở giữa bàn, sau đó thu lại những lá bài Tarot khác.
Sau khi làm xong tất cả, phù thủy nói: “Quý khách, lá bài bạn rút được là “Wheel of Fortune” (Bánh xe vận mệnh), xin hãy lật nó lên.”
Tiểu Minh lật lá bài Tarot.
Nền của lá bài này là mây mù bao phủ, vòng quay vận mệnh khổng lồ chiếm một nửa diện tích lá bài.
Phù thủy: “Quý khách, lá bài Tarot của bạn hiển thị ở vị trí xuôi! Chúc mừng bạn, vận may khá tốt, cơ hội tốt sắp đến.”
Tiểu Minh cầm lá bài Tarot lên, mọi người dường như nghe thấy âm thanh của vòng quay vận mệnh đang quay…
Ầm ầm, ầm ầm…
Bóng dáng của bốn sinh vật không liên quan gì đến nhau là thiên thần, đại bàng, bò đực và sư tử vây quanh Tiểu Minh.
Lá bài Tarot trong tay cậu tách thành bốn lá, lơ lửng trong không trung một lúc. Sau khi dị tượng biến mất, bốn lá bài đều trở lại tay Tiểu Minh.
Vòng quay vận mệnh xuôi đã mang lại may mắn cho Tiểu Minh, giúp cậu bé nhận được bốn lá bài trong lần rút bài Arcana lớn đầu tiên.
Nếu bốn lá bài này không trùng nhau thì cậu bé chỉ cần thu thập thêm sáu lá bài Tarot nữa là có thể rời khỏi phó bản.
Khi Tiểu Minh nhảy xuống, Arakari Junko đã đỡ cậu bé.
Tiểu Minh: “Cảm ơn dì."
Arakari Junko cười: “Tiểu Minh, có thể cho dì xem bài của cháu không?”
“Không được đâu, cháu biết dì muốn làm gì.” Tiểu Minh mỉm cười trở về bên cạnh ông lão, nắm lấy tay ông, nháy mắt với Arakari Junko một cách đáng yêu: “Dì ơi, người ta là trẻ con, không phải kẻ ngốc đâu ạ…“
Arakari Junko: “…”
Chung Tường cười khẩy: “Nếu cô muốn có thẻ bài thì tự mình rút đi! Lừa gạt trẻ con cũng không biết xấu hổ.”
“Tôi chỉ muốn xem thôi, không có ý định lừa cậu bé.”
Arakari Junko mặt không đỏ tim không đập, nói rồi định ngồi xuống rút bài.
Cốc Úc Hoan đưa tay ngăn cô ta lại: “Không đủ thời gian nữa rồi.”
Còn một phút mười hai giây nữa là hai giờ.
Arakari Junko lộ vẻ kinh hoàng.
Tào Cảnh Phong: “Nhà ăn có đồng hồ treo tường. Trước khi làm bất cứ việc gì cũng phải xác định thời gian, đây là vì sự an toàn của mọi người."
"Chúng ta đều đã thấy kết cục của anh Ngô, đừng cố gắng khıêυ khí©h định luật chơi của APP. Mọi người có duyên gặp nhau ở đây, tốt nhất là ai cũng có thể rời khỏi phó bản an toàn."
"Tôi không muốn nhìn thấy anh Ngô thứ hai. Vì vậy, nếu mọi người gặp khó khăn gì, có thể tìm đến tôi bất cứ lúc nào, tôi có thể giúp được gì thì nhất định sẽ giúp.”
Chung Tường: “Lãnh đạo, anh đúng là người tốt, yên tâm, sẽ không ai giống như người này đâu…”
Ám chỉ Arakaki Junko, mọi người đều nhìn ra.
Cốc Úc Hoan: “Anh Chung còn độc thân?”
Chung Tường: “Sao cô biết…”
Ba người phụ nữ có mặt tại đó: ^__^
… Một người trẻ tuổi có thái độ đối xử với phụ nữ giống như đối xử với những người đàn ông thô lỗ, chắc chắn là độc thân nhờ bản lĩnh của mình.
Tiểu Minh dùng ánh mắt hiểu biết nhìn Chung Tường với vẻ thông cảm: “Chú thật đáng thương, cháu có ba cô bạn gái, có thể chia cho chú một cô…“
Chung Tường giật khóe miệng: “… Cảm ơn.”
Đứa trẻ này đúng là hơi láo, thật không trách Ngô Hạo động tay động chân.
Tào Cảnh Phong lạnh lùng liếc nhìn Cốc Úc Hoan.
Cốc Úc Hoan coi như không thấy ánh mắt của ông ta, nhún vai nói: “Nếu không ai định xuống nước thử thì tôi về phòng nghỉ ngơi trước.”
Nước hồ bơi trong vắt, đứng ở mép hồ có thể nhìn thấy vỏ sò trắng muốt dưới đáy nước. Hồ bơi này trông không có vẻ gì là nguy hiểm, nhưng định luật thì không bao giờ lừa người.
Bây giờ có thể rút bài Arcana từ phù thủy, hơn nữa Tiểu Minh còn lấy được bốn lá bài cùng một lúc, ai lại muốn xuống nước vào lúc này chứ?
Thấy không ai xuống nước, Cốc Úc Hoan chuẩn bị về phòng.
Một già một trẻ cùng cô trở về, những người khác vẫn định ở lại hồ bơi thêm một lúc nữa.
Khi rời khỏi hồ bơi, nhân viên phục vụ ân cần hỏi xem có cần chuẩn bị trà chiều cho họ không.
Nhân viên phục vụ: “Quý khách, cần tôi đưa quý khách về phòng không?”
Cốc Úc Hoan: “Không cần đâu, chúng tôi tự biết đường.”
Nhân viên lập tức đưa thẻ phòng của họ cho từng người.
Ba người vừa bước vào khách sạn thì thang máy vừa lúc mở ra.
Cốc Úc Hoan nhìn thấy khuôn mặt của nhân viên trong thang máy, trong lòng giật mình: “Sao anh lại ở đây?”
Nhân viên: “Quý khách, tôi vẫn luôn ở đây.”
Người này rõ ràng là cùng một người với nhân viên phục vụ ở hồ bơi.