Chương 49: Câu hỏi trắc nghiệm thứ bảy (5)

Những bể bơi kia vốn là điểm nhấn, nhưng lúc này, hiển nhiên sẽ không mang lại trải nghiệm tốt đẹp gì cho bảy người chơi.

Arakaki Junko cười gượng hỏi: “Thủy quái là gì?”

Arakaki Junko không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh cô

.Cốc Úc Hoan nghe vậy bèn trả lời: “Đừng vội, tin rằng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ biết.”

Arakaki Junko: “…”

Cốc Úc Hoan: “Bốn chữ “động vật ăn tạp”, khiến tôi nảy sinh rất nhiều liên tưởng.”

Arakaki Junko: “…”

Trương Manh kéo Arakaki Junko một cái: “Được rồi, người ta không định cùng đội với chúng ta. Hừ! Có khi đi theo hai thằng đàn ông lại an toàn hơn đấy?”

Cốc Úc Hoan nhìn Trương Manh một cái, không để ý đến lời cô ta nói. Hai người phụ nữ này rõ ràng cố ý lôi kéo cô, điều này cô nhìn ra được.

Thực tế, cô đúng là không định cùng đội với hai người phụ nữ này nên vừa rồi cô mới cố ý nói chuyện với Arakaki Junko kiểu đó, bây giờ chỉ là đạt được hiệu quả mà cô dự tính trước đó thôi.

Sau đó, mọi người tiến hành tìm kiếm khắp các hồ bơi, nhưng không tìm thấy thêm bất kỳ định luật nào nữa.

Chung Tường: “Liệu có phải chỉ có bốn định luật thôi không?”

Tào Cảnh Phong: “Ở đây chúng ta có bảy người, mọi người nói thử xem có ai gặp phải trường hợp phó bản chỉ có bốn định luật hay không?”

Những người đang đứng ở đây đều đã trải qua hai phó bản.

Hai anh em Cốc Úc Hoan đã đưa ra kết luận rằng định luật phó bản là cố định sáu điều, mọi người đều nói phó bản mình gặp là sáu định luật, chưa từng gặp trường hợp chỉ có bốn định luật.

Arakaki Junko lên tiếng: “Phó bản đầu tiên của tôi là sáu định luật, phó bản thứ hai là năm định luật.”

Cốc Úc Hoan quay đầu nhìn cô ta.

Tất cả mọi người đều nhìn Arakaki Junko.

Tào Cảnh Phong: “Tôi đã từng gặp trường hợp định luật xuất hiện từng điều một trong phó bản. Tôi nghĩ phó bản mà cô Arakaki Junko tham gia không phải chỉ có năm định luật, mà là họ chỉ tìm thấy năm định luật.”

Arakaki Junko không nói gì.

Chung Tường: “Bây giờ không phải chúng ta đang không có manh mối về định luật khác sao? Hay là thử rút bài đi?”

Cằm Chung Tường chỉ về phía người phù thủy trên cầu với khuôn mặt không rõ ràng.

Phù thủy trên cầu có khuôn mặt cực kỳ phù hợp với thân phận của mình, sống mũi cao, làn da nhăn nheo, đôi mắt trống rỗng và không có tiêu cự, dường như là một người mù.

Giờ ma thuật là chỉ từ hai giờ chiều đến năm giờ chiều, tám giờ tối đến mười giờ tối.

Bây giờ là một giờ bốn mươi hai phút chiều, còn mười tám phút nữa mới đến giờ ma thuật, nếu muốn rút bài thì có thể rút trong thời gian này.

Cốc Úc Hoan phát hiện, những người đứng ở đây không ai không biết về ý nghĩa của giờ ma thuật, kiến thức về bài Tarot tuyệt đối không thể coi là kiến thức thông thường. Điều này chứng tỏ mọi người đều đã làm bài tập.

Đa số những người đứng ở đây đều đã dùng hoa hồng nhỏ để đổi lấy ngân hàng câu hỏi.

Chung Tường nuốt nước miếng: “Ai đến trước?”

Có lẽ do nghe thấy tiếng động, phù thủy đang ngồi đó như một con rối đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh ta.

Chung Tường bị đôi mắt mù đó nhìn chằm chằm đến mức lùi lại một bước, không biết tại sao lại nảy sinh một loại ảo giác rằng: bà ta dường như đã nhìn thấy tất cả mọi thứ về anh ta.

Nhìn thấy tất cả có nghĩa là toàn bộ quỹ tích cuộc đời của anh ta đều đã bị nhìn thấy, nhìn thấy anh ta sinh ra lúc nào, nhìn thấy anh ta chết vào lúc nào...

Cảm giác này khiến Chung Tường cảm thấy phù thủy này vô cùng kỳ quái.

“Nói trước nhé, tôi và sếp Tào không phải người đầu tiên đâu.”

Nếu như không có ngày tận thế, vị Chung tiên sinh này tuyệt đối có tiềm năng trở thành cao thủ nơi công sở, nịnh nọt lãnh đạo một cách hùng hồn mà lại mới mẻ thoát tục.

Arakaki Junko: “Dù sao mỗi người đều phải rút, hay là chúng ta rút theo tuổi tác đi? Từ lớn đến nhỏ, hoặc từ nhỏ đến lớn?”

“Tôi đến trước đi!”

Ông lão Hàn Văn Kiều dường như không nhận ra suy nghĩ của Arakaki Junko, cười nói.

“Để cháu, để cháu!”

Tiểu Minh vùng ra khỏi tay ông lão Hàn Văn Kiều, ngồi phịch xuống ghế dài, đảo mắt nhìn đám người lớn phía sau: “Người lớn thời nay thật là không được việc gì mà! Lề mề chậm chạp làm mất hết cả thời gian.”

Cốc Úc Hoan khẽ ho một tiếng, che giấu nụ cười nơi khóe miệng.

Tiểu Minh vẫn còn quá nhỏ, chân không chạm đất, chỉ có thể đung đưa, thỉnh thoảng còn va vào góc bàn.

“Cháu muốn rút bài.”

Ánh mắt của phù thủy trống rỗng, chậm rãi lấy ra một xấp bài Tarot nền đen hình vàng, không ai nhìn thấy bà ta lấy bài từ đâu ra.

Sau khi đặt bộ bài lên bàn, bà ta dùng bàn tay gầy guộc xếp bài thành một hàng.

“Xin mời rút lá bài Tarot của bạn.”

Ngoài dự đoán, giọng nói của phù thủy rất êm tai, giống như giọng của một thiếu nữ đôi mươi.

Điều này càng khiến mọi thứ trở nên kỳ quái.