Chương 46: Câu hỏi trắc nghiệm thứ bảy (2)

Sau khi bức thư này được gửi đi, nam chính đã mất tích, không lâu sau đó được xác nhận đã chết.

Nữ chính yêu bạn trai sâu đậm, không dám tin anh đã chết, nỗ lực rất nhiều cuối cùng cũng tìm thấy manh mối người yêu còn sống.

Kết quả, nữ chính lại tự tay vạch trần hàng loạt vụ án mạng do người yêu lên kế hoạch, dẫn đến việc nam chính vốn có thể ung dung ngoài vòng pháp luật cuối cùng bị bắt giam.

Sau khi Cốc Úc Hoan trưởng thành, độ hot của cuốn “Tội ác đen trắng” này không hề giảm nhiệt theo thời gian, mà luôn được đem ra so sánh với những tác phẩm trinh thám nổi tiếng đương thời, nhận được nhiều lời khen ngợi.

Trong đó, cuộc thảo luận về “pháp luật” và “tình người” mỗi lần đều gây ra tranh luận sôi nổi.

Cốc Úc Hoan: “Vâng, mẹ cháu thích cuốn sách này.”

“Ồn ào chết đi được, làm phiền người khác.”

Người đàn ông bước ra từ phòng số 3 cười khẩy, nhổ một bãi nước bọt xuống tấm thảm trước mặt ông Hàn: “Mạng sắp mất rồi, ông già còn lắm lời.”

“Ôi, dơ quá!”

Người phụ nữ bước ra từ phòng số 4 họ Trương, bị hành động thô lỗ của người đàn ông phòng số 3 làm cho kêu lên.

Cô ta có mái tóc xoăn màu nâu xinh đẹp, trang điểm tinh tế, mặc váy đen bó sát, trên tay xách một chiếc túi hàng hiệu.

So với cô Trương này, Cốc Úc Hoan nhiều nhất chỉ là một cô thiếu nữ tuổi dậy thì chưa phát triển.

Người đàn ông họ Ngô phòng số 3 huýt sáo với cô Trương phòng số 4, rồi nhận lại một cái nhìn khinh bỉ từ cô ta.

Những người trong bốn phòng còn lại có lẽ đã nghe thấy tiếng động bên ngoài, không để nhân viên phải gõ cửa từng phòng nữa, mà thay vào đó, họ lần lượt mở cửa.

Người phụ nữ ở phòng số 5 là Arakaki Junko, một người phụ nữ trưởng thành, mặc váy dài bằng vải cotton, ngoại hình khá bình thường, nhưng rất khí chất.

Người đàn ông họ Ngô phòng số 3 vừa nhìn thấy cô ta đã nhìn lên nhìn xuống một cách dâʍ đãиɠ, huýt sáo với vẻ mặt háo sắc: “Mẹ kiếp, hàng cực phẩm đây rồi!”

“Vừa ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi hôi! Tôi còn đang tự hỏi cái gì mà hôi thế nhỉ? Hóa ra là cái miệng của tiên sinh đây! Xin tiên sinh hãy giữ lại chút khẩu đức đi.”

Người đàn ông trung niên mặc áo len đen bước ra từ phòng số 6, tay xách cặp tài liệu, áo khoác gió vắt qua cánh tay, cả người trông rất thời thượng và kiềm chế.

Cốc Úc Hoan lặng lẽ gắn cho hắn ta một nhãn hiệu #người đàn ông tinh anh thành đạt#.

Kiểu đàn ông này có sức hút với phụ nữ gần như không phân biệt tuổi tác, là người cha lý tưởng trong mắt các bé gái, là chú chân dài trong mắt các thiếu nữ, là mẫu chồng lý tưởng trong mắt các phụ nữ trưởng thành, là lựa chọn con rể hàng đầu trong mắt các bà mẹ và là đứa cháu thành đạt trong mắt các bà lão.

Người đàn ông họ Ngô lập tức nổi giận, vết sẹo trên trán cũng đỏ lên vì tức giận, trông có vẻ rất hung dữ, hắn ta hét lớn: “Tên ngốc này, mày vừa nói cái gì? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem.”

Lúc này, cửa phòng số 7 mở ra, một thanh niên trẻ tuổi cường tráng bước ra, ngạc nhiên nhìn người ở phòng số 6 và kêu lên một tiếng: “Tổng giám đốc Tào?”

Người ở phòng số 6 nhìn anh ta hồi lâu: “Cậu là… Chung Tường.”

Chung Tường vui mừng khôn xiết, vẻ mặt vô cùng vinh dự, tay chân không biết để đâu, dường như hoàn toàn không ngờ hắn ta vẫn nhớ đến mình: “Tổng giám đốc Tào, ngài bận trăm công nghìn việc, vậy mà vẫn nhớ đến tôi.”

Tổng giám đốc Tào vỗ vai Chung Tường: “Nhân viên trong công ty tôi đều nhớ cả, huống chi là nhân viên xuất sắc như cậu.”

Chung Tường vui đến đỏ mặt, anh ta quay sang nhìn người đàn ông họ Ngô, lại là một dáng vẻ khác, mắt nheo lại đầy nguy hiểm: “Ê ku, mày là ai? Mày vừa bảo ai nói lại cái gì đấy? Không nghe lời mày thì mày định làm gì?”

Cơ bắp của Chung Tường nổi lên như quả núi nhỏ, nhanh chóng đè gãy eo người đàn ông họ Ngô.

Người đàn ông họ Ngô: “…”

… Không dám nói gì nữa.

Cuối cùng, cánh cửa phòng số 8 được mở ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn xuống dưới, bởi vì người bước ra từ bên trong là một cậu bé chỉ cao đến tay nắm cửa.

“Trời ơi, nhóc con này, mày đã mười tuổi chưa?”

… Cốc Úc Hoan cảm thấy mỗi khi nghe người đàn ông họ Ngô này nói chuyện, đầu cô lại hơi nhức.

Đây là con nhím thành tinh sao?

Gặp ai cũng phải châm chọc một câu, chỉ mới gặp mặt trong chốc lát mà không ngoa, hắn ta đã đắc tội hết bảy người chơi rồi.

Cậu bé có ngũ quan rất đẹp, nhưng làn da lại quá đen, thật sự làm giảm đi vẻ đáng yêu của trẻ con, cậu bé đảo mắt nói: “"Thằng nhóc" là gọi ai đấy? Cháu là Tiểu Minh!”

Người đàn ông họ Ngô đang định nổi giận thì nhân viên công tác mỉm cười nói: “Mời mọi người đi theo tôi, nếu không sẽ không kịp giờ.”