Chương 35: Câu hỏi trắc nghiệm thứ tư (26)

Trời dần tối.

Tống Lý: “Thật muốn hút một điếu thuốc.”

Ở đây đương nhiên không thể có thuốc lá, Cốc Úc Hoan đưa cho anh ta một đĩa đậu phụ khô.

Những người nghiện thuốc nếu không được hút thuốc, trong miệng luôn cảm thấy thiếu thiếu, lúc này nhai thứ gì đó sẽ dễ chịu hơn.

Tống Lý: “Vẫn là Tiểu Cốc tốt!”

Lạc Dĩ Quân đang ngồi xổm trên mặt đất bảo Tống Lý đưa cho mình một miếng.

Tống Lý không hề ngại bị sai bảo, lấy một cái cốc lớn rỗng, chia cho Lạc Dĩ Quân một nửa, còn rất vui vẻ.

Lạc Dĩ Quân: “Người anh em nghĩa khí.”

Tống Lý: “Nói đến đây, dáng vẻ sau khi anh tẩy trang trông rất quen mắt, chỉ là tôi không nhớ ra đã gặp ở đâu.”

Lạc Dĩ Quân mặt nhăn nhó, nhìn chằm chằm Tống Lý hồi lâu, ánh mắt đảo một vòng, rồi quả quyết kết luận: “Tôi không quen anh… Mặt tôi đại trà lắm, ai nhìn cũng thấy quen.”

Khuôn mặt dưới lớp trang điểm của Lạc Dĩ Quân mà dùng hai chữ “đại trà” để hình dung thì tuyệt đối là khiêm tốn quá rồi.

Tống Lý: “Con trai ông chủ quán trọ cưới A Dung một năm rưỡi trước. A Dung về nhà chồng không lâu thì bản tính lười biếng, thích hưởng thụ lòi ra ngay. Cô ta lại tự cho mình xinh đẹp, nên thường xuyên đòi hỏi đủ thứ. Tình cảm của con trai ông chủ quán và cô ta nhanh chóng phai nhạt.”

“Lúc này, vừa đúng lúc có một người con gái xinh đẹp vào phòng anh ta ban đêm, chính là Khương Nữ.”

“Khương Nữ ngày nào quán xuyến việc nhà, dịu dàng săn sóc anh ta, hai người rất mặn nồng.”

“Ngay hôm trước khi chúng ta đến một ngày, A Dung bưng hai bát rượu, muốn uống cùng Khương Nữ. Con trai ông chủ quán lại nghe được từ cha mình là rượu có vấn đề, anh ta lặng lẽ thừa lúc A Dung không để ý, đã đổi rượu.”

Cốc Úc Hoan: “Rượu A Dung đưa cho Khương Nữ có độc? Độc gì mà có thể gϊếŧ chết quỷ?”

Tống Lý: “Con trai ông chủ quán không biết A Dung lấy thuốc độc ở đâu, cô ta lén nói với ông lão chuyện Khương Nữ là quỷ, muốn ông lão giúp cô ta.”

“Nhưng không ngờ Khương Nữ đã sớm nói với hai cha con ông lão mình là quỷ, ông lão quay đầu đã nói chuyện này cho con trai.”

Vì vậy, người “chết” không phải là Khương Nữ, mà là A Dung.

Cốc Úc Hoan: “Vậy chúng ta bị lừa rồi?”

Cái gì mà mỗi đêm gặp hoạt thi* là có thể tìm được manh mối! Kết quả manh mối rất có thể là giả.

*Hoạt thi: Xác sống

“E là vậy.” Tống Lý: “Nhưng bây giờ cũng không thể hoàn toàn chắc chắn, hai bên lời qua tiếng lại… Nhưng tôi nghiêng về việc đối phó với hoạt thi A Dung.”

Một số câu trả lời, khi chưa có đủ bằng chứng để chứng minh, vốn dĩ đã mập mờ. Lúc này, phần lớn phải dựa vào phán đoán táo bạo.

A Dung VS Khương Nữ, cuối cùng số phiếu đối phó với A Dung chiếm bốn phiếu, toàn bộ thông qua.

Đậu phụ khô hết rất nhanh, Lạc Dĩ Quân đứng dậy vận động chân tay. Anh ta ngồi xổm lâu đến mức tê cứng chân.

“Đưa đầu ra là một nhát dao, rụt đầu lại cũng là một nhát dao.”

“Đầu lìa khỏi cổ cũng chỉ to bằng cái bát, chết sớm siêu thoát sớm, đi thôi!”

Cốc Úc Hoan & Tống Lý & Cốc Nghệ Hưng: “…”

Cách cổ vũ của anh chàng này hơi kì lạ!

Lúc này trời đã tối đen, bốn người mò đến dưới cửa sổ con trai ông lão.

Muỗi ở đây rất dữ, thời gian dài ngồi xổm dưới chân tường chỉ có thể dùng trò chuyện để gϊếŧ thời gian. Ban ngày mất đi một người bạn, không khí có chút trầm lắng.

Cốc Úc Hoan là nữ duy nhất trong số đó nên bị muỗi “nhiệt tình chào đón”, chỉ có thể dùng cách nói chuyện để chuyển hướng sự chú ý.

Cốc Úc Hoan: “Nghĩ kĩ thì, suốt cả phó bản này, chúng ta đều ngồi xổm dưới chân tường.”

Cốc Nghệ Hưng: “…” Không thể phản bác.

Cuộc trò chuyện này thật sự tẻ nhạt.

Lúc này, trong phòng truyền đến tiếng hét của con trai ông lão.

“Đừng lại đây… Đừng lại đây…”

Sau đó, cửa bị đẩy ra, con trai ông lão quần áo xộc xệch hoảng hốt chạy ra: “Cha… Cha ơi… Khương nương cứu ta.”

Ông lão cầm cây củi từ cửa sau nhà bếp chạy ra, vừa nhìn thấy thi thể nữ đuổi theo, mặt lập tức tái mét: “… A Dung.”

Trên mặt thi thể nữ không có biểu cảm, cô ta nhìn cha chồng và chồng với ánh mắt oán độc.

“Các người hại ta thảm quá!”

Ồ, hóa ra hoạt thi cũng biết nói.

Cốc Úc Hoan: “… Đột nhiên thấy việc cô ta để lại chữ viết bằng máu rất… ra vẻ ghê.”

Ba người đàn ông: “…”



Giọng nói của thi thể nữ giống như tiếng móng tay cào trên mặt phẳng nhẵn, vô cùng chói tai. Lần đầu tiên nghe thấy, nếu không kịp phản ứng thì sẽ cảm thấy tai ù đi.

Ông lão biện hộ: “Thuốc là do chính con lấy ra, tự bỏ vào bát… Tự con không biết làm sao lại uống vào người, trách chúng ta làm gì?”

Thi thể nữ: “Ông hỏi nhi tử ngoan của ông xem, có thật là ta tự uống không?”

Ông lão kinh ngạc nhìn con trai mình.

Người đàn ông quỳ “bịch” một tiếng xuống, không ngừng dập đầu cho thi thể nữ: “A Dung… A Dung, A Dung tha thứ cho ta, đều là do con tiện nhân kia xúi giục ta.”