Cả nhóm nhìn nhau, rồi Lý Diệu Tình là người đẩy cửa bước vào trước. Sân nhà gọn gàng sạch sẽ, một người đàn ông trạc hơn ba mươi tuổi đang bận rộn bên đống gỗ. Bên cạnh là một cậu bé tám chín tuổi, chăm chú quan sát.
Thấy có người vào, Lý Hoằng Đạt dừng tay ngẩng lên. Ông nhìn nhóm Lý Diệu Tình, đoán ra ngay thân phận họ chắc là mấy thanh niên tri thức mới về đội hôm nay.
"Các cô là mấy thanh niên tri thức mới đến đúng không? Không biết các cô tìm tôi có việc gì?"
Lý Diệu Tình bước lên đáp: "Chắc bác là bác Lý? Bọn cháu nghe nói bác biết làm mộc nên muốn nhờ bác đóng giúp mấy cái tủ."
Lý Hoằng Đạt trầm ngâm một lúc rồi nói: "Gỗ để làm tủ là mấy cô chuẩn bị hay để tôi lo? Nếu là tôi chuẩn bị thì phải tính thêm tiền đấy."
Tuy thời buổi này không cho phép buôn bán riêng nhưng ở nông thôn nhờ người làm tủ vẫn được. Lý Hoằng Đạt hay giúp dân trong thôn đóng tủ, chỉ lấy ít tiền công nên cũng chẳng ai nói gì.
Lý Diệu Tình gần như không cần suy nghĩ liền nói: "Bác Lý ơi, phiền bác giúp luôn phần gỗ nhé. Bọn cháu toàn là con gái, lại vừa tới, còn chưa quen đường xá."
Vương Mỹ Phượng và Mạc Phi Phi cũng gật đầu đồng tình.
Sau đó, cả nhóm lần lượt nói rõ yêu cầu.
Lý Hoằng Đạt nghe xong thì gật đầu: "Được rồi, một cái tủ sáu đồng, năm ngày sau quay lại lấy."
Vài người rời khỏi nhà Lý Hoằng Đạt, đi thẳng về khu tập thể thanh niên tri thức. Lúc này trong sân đã bắt đầu nấu cơm.
Hoàng Vũ Vi thấy họ về liền tiến tới hỏi: “Lúc nãy trên đường quên hỏi, sau này các cậu định tự nhóm bếp nấu ăn riêng hay là góp lương thực nấu chung với mọi người?”
Chưa đợi Lý Diệu Tình lên tiếng, Lý Ngữ Yên đã từ trong nhà bước ra: “Diệu Tình, dù gì bọn mình cũng mới đến, hay là ăn chung với mọi người đi!”
Dáng vẻ cô ta cứ như thể đã quên sạch chuyện không vui khi nãy với Lý Diệu Tình vậy. Diệu Tình chẳng buồn để ý, chỉ lườm cô ta một cái rõ dài: “Không cần đâu, tôi định tự nấu ăn riêng.”
Bắt cô ăn cùng một nồi với Lý Ngữ Yên thì có mà nuốt cơm cũng nghẹn. Vương Mỹ Phượng lập tức phụ họa: “Mình cũng muốn ăn cùng Diệu Tình!”
Nói rồi cô ấy quay sang hỏi Mạc Phi Phi đang đứng bên cạnh: “Còn cậu thì sao, Phi Phi? Có muốn ăn cùng bọn tớ không?”
Mạc Phi Phi cúi đầu, im lặng một lúc lâu rồi mới khẽ lắc đầu.
“Sao thế? Ba người mình cùng ăn chẳng phải rất hợp sao? Sao cậu lại không ăn cùng bọn tớ?” Vương Mỹ Phượng không hiểu nổi. Dọc đường tới đây, ba người họ là thân nhất, cô cứ nghĩ gì thì nghĩ ba người cũng sẽ luôn đi cùng nhau.
Vậy mà bây giờ Phi Phi lại từ chối ăn chung, khiến cô hụt hẫng hẳn nhưng Phi Phi vẫn cúi đầu, không đáp lại.
Lý Diệu Tình thì chẳng mấy bận tâm chuyện ăn uống với ai. Thực ra cô còn muốn ăn một mình hơn dù gì trên người cô cũng mang theo một món gian lận cỡ bự là không gian trữ đồ. Ăn chung với người khác rất dễ để lộ dấu vết. Một khi bị nghi ngờ, cô thật sự chẳng biết phải giải thích ra sao.
Nhưng xem chừng Vương Mỹ Phượng đã quyết tâm phải ăn cùng cô rồi. Có lẽ cô nên sớm tìm cách dọn khỏi khu tập thể này. Một khi ra ở riêng, có muốn lôi đồ từ không gian ra nấu riêng cũng chẳng ai phát hiện.
Lý Ngữ Yên bị Diệu Tình cho ra rìa ban nãy, cô ta còn hơi tức. Nhưng nghe Mạc Phi Phi nói muốn ăn cùng nhóm thanh niên tri thức cũ, trên mặt cô ta lập tức lộ ra nụ cười mỉa mai.