Chương 5

Tần Tư Dã hoàn toàn không biết chuyện này. Giờ nghe xong thì cơn giận trong lòng anh cũng vơi đi ít nhiều.

“Em kể không phải để than thở. Năm đó là bác gái gài bẫy anh với em. Lúc đó em còn nhỏ, đâu có đủ can đảm phản kháng. Em biết anh hận em, hận cả nhà bác nhưng em chỉ muốn nói, em cũng là nạn nhân của chuyện năm xưa.”

“Vậy sao em lại nghĩ đến chuyện tìm anh?” Giọng Tần Tư Dã không tự chủ dịu đi.

“Gần đây em bị ốm nặng, bác gái định bảo anh họ mang em xuống núi cho sói ăn. Ai ngờ anh họ em xui xẻo, tự mình rơi xuống núi, bị thương nặng, đến giờ chưa rõ sống chết...”

“Em chẳng dám ở lại cái nhà đó nữa bèn nhờ đội trưởng đưa em ra huyện, bắt tàu lên đây tìm anh. Em mang theo giấy đăng ký kết hôn, anh nộp đơn ly hôn đi, em ký tên rồi đưa con rời khỏi đây, đảm bảo không làm phiền anh nữa.”

Cố Niệm đã sống lại vào thời điểm đó, cô không chỉ khiến anh họ rơi xuống vực mà còn cầm hết toàn bộ tiền trong nhà bác mình, tổng cộng hơn 1200 tệ.

Hơn một nửa trong đó là tiền Tần Tư Dã gửi về suốt ba năm qua, số còn lại do bác gái tích cóp được.

Suốt mấy năm nay, cô dậy trước cả gà, ngủ muộn hơn trâu, coi như số tiền đó là phần đền bù.

Lần đầu Tần Tư Dã gặp kiểu phụ nữ sốt sắng đòi ly hôn như vậy, trong lòng cứ như bị đổ một nồi ngũ vị hương, chua cay ngọt đắng lẫn lộn.

“Ly hôn đâu dễ thế, phải xét duyệt rồi còn cử người về thôn Hạ Quang xác minh, ít nhất hai ba tháng mới xong.”

Lâu vậy sao... Cố Niệm bắt đầu thấy nản.

Cô còn muốn sớm đưa con rời khỏi đây, bắt đầu cuộc sống mới.

Tần Tư Dã vốn đã ấm ức, giờ nghe kế hoạch của Cố Niệm thì càng bức bối hơn.

Anh là đoàn trưởng, lại là sĩ quan trẻ tuổi có triển vọng nhất quân khu Hoa Đông, tương lai tươi sáng.

Cô gái này bị làm sao vậy, nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ như thế?

“Lúc nãy em thấy gần đây có vài thôn, anh giúp em thuê một căn nhà được không? Tiền em tự trả, phần anh cứ cầm lại. Đợi khi nào hồ sơ ly hôn duyệt xong, mình ra ủy ban làm thủ tục.”

“Em... định sau này thế nào?” Tần Tư Dã hỏi.

“Em muốn tìm một thôn gần thành phố để nhập khẩu, chờ Thuận Ca tới tuổi đi học thì em cho nó học ở thành phố.”

Thời buổi này, phụ nữ đơn thân nuôi con dễ sống vậy sao?

Tần Tư Dã thấy cô nghĩ đơn giản quá: “Anh còn có việc, anh đi trước. Em cứ ở lại đây, mai chúng ta bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp về con.”

Nói xong câu đó, Tần Tư Dã quay lưng rời đi, đóng cửa xong mới dựa vào tường trong hành lang châm điếu thuốc.

Con cũng có rồi còn ly hôn gì nữa!

“Người đó là bố ạ?” Thuận Ca chỉ ra cửa hỏi.