Chương 30

Rẹt rẹt...

Như tiếng dòng điện chạy xẹt qua, âm thanh vọng xuống từ trần đấu trường. Trùng đực ảo đang lơ lửng trên không trung giật giật như bị lỗi, rồi biến mất.

"Tất cả súng trong đấu trường đã bị phá hủy, đã tiếp quản hoàn toàn quyền kiểm soát hệ thống điện tử. Người hầu trung thành của ngài sẵn sàng chờ lệnh."

Tiểu I kết nối vào mạng tinh thần của Musey, cung kính nói.

Musey đứng dậy khỏi ghế sofa, lướt mắt qua màn hình, nhìn thấy ba trùng cái đang nằm la liệt trên sàn đấu.

Ừm, nhất thời không chú ý, trấn áp luôn cả trùng thuộc phe mình rồi.

Musey khẽ nâng ngón tay, riêng rẽ rút đi tinh thần lực đang đè nặng lên thư nô.

"Hộc..." Shan nặng nề thở dốc, cảm nhận được áp lực trên người nhẹ đi, lập tức gắng sức chống người ngồi dậy.

Chân tay mềm nhũn khiến anh không thể đứng lên, chỉ có thể miễn cưỡng quỳ một gối về phía Musey.

Ngón tay vẫn còn run rẩy, Shan cúi thấp đầu, chờ đợi phán quyết của trùng đực.

Musey bước ra khỏi phòng riêng, từng bước đi xuống bậc thang khán đài.

Theo mỗi bước chân của anh, một hàng đèn lại sáng lên dưới sự điều khiển của Tiểu I.

"Ngã xuống quá mười giây, không công bố thắng bại sao?"

Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, giọng nói trong trẻo của Musey như được phóng đại vô hạn.

Không cần biết dưới đấu trường ngầm có quy định này không, những trùng có mặt lúc này cũng không ai có thể trả lời anh.

Trùng cái và á trùng cái căn bản không thể chống lại sự xâm nhập tinh thần của trùng đực cấp S, lúc này đều trong trạng thái tê liệt.

Trùng đực không bị ảnh hưởng bởi sự trấn áp tinh thần của đồng loại, loại cảm giác lãnh địa bị xâm phạm này khiến các trùng đực khó chịu, nhưng chúng chỉ có thể nghiến răng hạ thấp sự hiện diện của mình.

Đẳng cấp của Trùng tộc rất rõ ràng, giữa đồng loại càng như vậy.

Những trùng đực cao cấp thích dùng tinh thần lực để chào hỏi, một cuộc giao lưu tinh thần lực đủ để chúng biết vị trí của mình trong việc theo đuổi bạn đời.

Hãy nhìn phản ứng của những trùng cái đó xem, đây đâu phải là mức độ "chào hỏi", trùng đực kia đã tuyên bố chủ quyền rồi, nhưng chúng căn bản không có khả năng tranh đoạt.

Shan bấu chặt lòng bàn tay, muốn giữ cho mình không mềm nhũn ra, chợt nghe thấy một giọng nói xa lạ phát ra từ hệ thống âm thanh của đấu trường.

"Trận thứ mười một, người thắng là... Người thách đấu số 19 khu A!"

Theo tiếng nói, những bông hoa vàng ảo ảnh bay lả tả.

Shan tập trung ánh mắt vào bàn tay đang chống đầu gối, đại não hoạt động một cách máy móc.

Ngay khoảnh khắc xương cánh của anh khóa chặt cổ họng "Bạch Diện", thắng bại đã được phân định, nhưng lúc đó trọng tài ảo đứng yên trên không trung, không hề phản ứng, hẳn là trùng ở đấu trường đã ra lệnh cho trọng tài ảo.

Vậy bây giờ...

Uy lực của Musey vẫn còn đó, những trùng cái có mặt ngoài anh không một ai có thể cử động, vậy ai đã công bố thắng bại?

Bộp!

Chưa kịp nghĩ ra được gì, ngực Shan đã bị một vật thể màu vàng va vào.

Shan vừa bị tinh thần lực của trùng đực tẩy lễ một lượt, tốc độ phản ứng giảm mạnh, ngẩn người một lát mới nâng tay đỡ lấy vật thể màu vàng sắp rơi xuống đất.

Cảm giác chạm vào vật thể trong tay không giống bất cứ thứ gì nguy hiểm, dù có những góc cạnh nhưng không hề sắc nhọn.

Đây là…

Hoa giấy?

Hoa giấy vàng, phần thưởng cho người chiến thắng.

Một đôi giày da tinh xảo xuất hiện trước mắt, Shan ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt di chuyển lên.

Đôi chân thon gọn được bọc trong quần lễ phục, những ngón tay thon dài đeo găng tay trắng, cổ áo lễ phục xếp lớp, và cao hơn nữa là đôi mắt tím thờ ơ của trùng đực...

Đôi mắt tựa như tinh vân lắng đọng, chiếm trọn tầm nhìn của anh.