Ta là tên ăn chơi trác tang khét tiếng, nhà giàu nứt đố đổ vách, thiên hạ ghét cay ghét đắng nhưng không làm gì được ta. Ngày ngày dẫn theo đám huynh đệ chó mèo, hoành hành khắp hang cùng ngõ hẻm kinh …
Ta là tên ăn chơi trác tang khét tiếng, nhà giàu nứt đố đổ vách, thiên hạ ghét cay ghét đắng nhưng không làm gì được ta. Ngày ngày dẫn theo đám huynh đệ chó mèo, hoành hành khắp hang cùng ngõ hẻm kinh thành, thanh danh thối đến mức ruồi nhặng bay qua cũng phải bịt mũi.
Hôm ấy mấy huynh đệ cược nhau đi rình vị quý công tử nổi danh nhất kinh thành tắm rửa. Y vẫn còn đang vui vẻ nghịch nước, vậy mà không ngờ ta vừa ló đầu ra đã bị tóm cổ. Ngẩng đầu lên nhìn ngó chung quanh thì bằng hữu đã chạy mất tăm, chỉ còn mình ta lãnh đủ mấy chục gậy đau điếng.
Nhưng không sao, ta không phải người thù dai. Bởi vì vừa nhìn thấy vị công tử kia, ta đã động lòng phàm. Người ấy lạnh lùng cao ngạo như cây tùng phủ tuyết trắng, khiến ta tương tư cả ngày lẫn đêm.
Thế là mỗi ngày ta đều tặng hoa tặng ngọc, quỳ ngoài cửa van nài, lần nào cũng mặt xám mày tro bị đuổi về. Y đứng trên bậc thềm cao, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta bò dưới đất như chó, phán một câu rằng đời này kiếp này cũng sẽ không bao giờ thích ta, bảo ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Mùa đông nằm trên tuyết, người đầy vết roi, ta mới tự hỏi, sao ta lại cố chấp bám lấy miếng thịt thiên nga này chứ. Ngay cả lão thái gia nhà ta ngày nào cũng thở dài, hận rèn sắt không thành thép.
Nhưng như vậy ta lại càng lì lợm. Đã động lòng thì phải ăn cho bằng được. Từ đó bỏ ăn chơi, ngày đêm khổ luyện, cố biến mình thành người ra hồn.
Ai ngờ khi gặp lại, y đã có ý trung nhân, đó là một vị khuê tú hiền lành tri thư đạt lễ, tình chàng ý thϊếp rõ ràng.
Ta đợi nhiều năm, cuối cùng lòng hóa thành tro tàn, rồi hắc hóa.
Nhân lúc y gặp nạn, ta công khai cướp người, ép cưới trước mặt thiên hạ, lại dùng bí dược Nam Cương khiến y mang thai con ta.
Cả thiên hạ đều biết y hận ta thấu xương. Nhưng ta không quan tâm. Ta chỉ cần có y.
Điều đẹp đẽ trên thế gian chẳng bao giờ bền lâu, có lẽ ông trời thấy ta quá đáng, nên đã khiến cho cả nhà ta bị cuốn vào phản loạn, tru di tam tộc.
Thân gánh trọng thương, ta bị áp giải từ biên ải về kinh thành. Phút cuối cùng, điều duy nhất ta làm được là lấy quân công đổi mạng cho y.
Trong ngục tối lạnh lẽo, trước khi nhắm mắt, tin tức cuối cùng ta nghe được là y đã bỏ thê tử cũ, cưới người trong lòng ngày xưa. Mọi sai lầm bao năm cuối cùng cũng trở về điểm bắt đầu.
Thật tốt.
Đáng tiếc, ta chưa chết được.
Năm năm sau, ta sống lại.
Lần này, ta không cần y nữa.
Nhân vật: Thụ: Giang Phù Chu (tự Tích Ngọc), sau đổi danh Từ Phương Cẩn, chết giả chứ không trọng sinh thật sự. Công: Phong Diễn
1. Văn án ngôi thứ nhất cho sướиɠ, chính văn ngôi thứ ba.
2. Mở đầu từ năm thứ năm sau khi “chết hụt”, quá khứ sẽ từ từ được hé lộ thông qua hồi ức.
3. Toàn văn chính kịch chậm nhiệt cực kỳ, không sảng, không vả mặt, drama nặng đô, cảm xúc kéo dài đến đau lòng.
Tóm tắt: Sau khi chết, vợ không còn simp tôi nữa.
Chị cá đực: Toàn văn theo phong cách chính kịch chậm rãi mà nóng bỏng, những tình tiết máu chó với văn án thực ra đều nằm trong hồi ức của thụ, sẽ từ từ được hé lộ theo tiến độ truyện. Tác phẩm này coi trọng cả mạch truyện lẫn tuyến tình cảm, không thiên về sảng văn hay vả mặt. Ai để ý xin hãy thận trọng trước khi nhảy hố, nếu đọc vài chương đầu thấy không hợp gu thì các đạo hữu mau mau dừng lại kẻo tổn thương tinh thần nha.